Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

LÀM GÁI ( Truyện ngắn )

LÀM GÁI ( Truyện ngắn )
15:21 8 thg 9 2010Công khai35 Lượt xem 82
      Thưa các Bạn Tôi viết lại và đăng lại câu chuyện này , ngõ hầu muốn giải tỏa một số suy nghĩ có thể cho Tôi có thành kiến với chị em miền Tây. Câu chuyện này Tôi viết từ tháng 1 năm 2001 .

     Lan sống trong một gia đình thuần nông của một huyện thuộc tỉnh Fú Thọ , gia cảnh chỉ đủ ăn , vì cả huyện toàn đất đồi , nên ruộng hiếm lắm , gia đình của Cô ở trên lưng chừng một quả đồi , xung quanh toàn cọ là cọ , đất đỏ bạc màu nên ngoài cọ và cây dại thì chẳng có cái gì mọc cho nên hồn. Nhà chỉ có một Anh trai ở đoạn giữa , bốn chị gái đều có chồng hết rồi , Cô là con út nên được cưng chiều hơn , vả lại nước da trắng trẻo ưa nhìn , tóc đen như mun nhìn duyên dáng lắm,
những lúc gội đầu Cô túm sát đốc tóc quay tít nước bắn tung toé nhìn thật khêu gợi . Ấy vậy mà hai Chị lớn của Cô đã sang Trung Quốc lấy chồng cũng lâu lắm rồi, cũng bởi nhan sắc kém mặn mà nên fải theo chúng bạn đi lấy chồng xa, ở nhà còn Bố Mẹ và chị gái cùng anh rể với người Anh trai mà thôi . Cũng vì xinh đẹp nhất nhà mà năm Cô tròn mười hai tuổi đã bị ông Anh rể hiếp , từ đó Cô thành đồ sở hữu riêng của hắn mà gia đình không ai hay biết , Cô đổi tâm tính từ đấy , thái độ bất cần , và mặc kệ không nghe lời ai cả khiến gia đình cũng khó chịu lắm , nhưng vì là con út nên chẳng ai chấp Cô.

    Khi vào tuổi mười bẩy Cô theo chúng bạn đi sang Pò Chài - Trung Quốc làm gái , gia đình chẳng biết Cô đi đâu , cũng chẳng đi tìm ,vài tháng sau Cô mới điện về nhà, Bố Mẹ Cô cũng quá quen rồi nên chẳng nói năng gì. Vì là miền quê nghèo , nên đa số gia đình nào cũng có con em đi sang Trung Quốc làm gái thậm chí có nhà cả ba bốn chị em đều rủ nhau đi cả, gia đình họ cũng được cải thiện đáng kể về cuộc sống vì hàng tháng  họ đều nhận được tiền gửi về từ con em  của họ . Riêng Lan thì mặc, Cô có đồng nào tiêu hết đồng đó , thái độ bất cần, một thời gian Cô cặp với ông chủ của Cô cũng là người Việt , nhưng ở bên này cái cuộc sống hôm nay hay ngày mai ra sao thì không biết trước được, Cô cũng như bao đứa bạn nghề, chỉ sang vài tháng tiếng pà và và tiếng fổ thông đã nói như máy, tuy học truyền miệng nhưng các Cô nói người Trung Quốc hiểu được hết. Làm gái bên này buồn cười lắm, Lan thấy như một trò chơi thôi !  Ngày ít thì năm bẩy khách , ngày nhiều chục hơn chục khách tầu nhanh. Ấy vậy mà đêm vẫn đi bao đêm tiếp , Lan Thường khéo mồm nên nhiều lúc chiều khách được một hai cái  rồi nịnh họ thế nào mà được cho về, thế là cười toe toét chạy về nhà ôm ông Chủ ngủ đến sáng .

    Fận làm gái thì cũng lắm chuyện xảy ra , chị em nói xấu nhau , rồi đánh chửi nhau , hay bị mấy thằng khách bạo dâm nó cào cấu , cấu xé te tua vẫn fải nước mắt vòng quanh chịu trận , sống không khéo Chủ nó ghét nó bán vào trong thì cơ cực gấp nhiều lần , nên ai cũng cố gắng làm việc ngoan ngoãn , nhiều Cô bị bệnh chữa vội vàng rồi lại lao vào đi khách , Lan cũng vậy cũng tam fen bệnh tật , có đứa bị mào gà  mọc kín hết ,dầy như cái bàn chải thế mà vừa đi khách vừa chữa bệnh. Dù có thế nào thì cuộc sống bên đây cũng dễ chịu gấp nhiều lần ở nhà , ăn uống thì toàn đồ ngon quần áo thừa mứa chẳng thiếu thứ gì , nên chị em vui vẻ lắm.  Cứ thế được ba năm Lan cầm trong tay đôi ba triệu trở về Việt Nam lấy Chồng, mà lạ lắm , bọn thanh niên biết mười mươi là bọn Lan đi làm gái ở Trung Quốc về vậy mà vẫn lao vào cưa lấy được rồi cưới ngay làm vợ . Cũng bởi cái nghèo mà ra như vậy.

     Lấy chồng một thời gian thì Lan đẻ được một thằng cu , quen sống sung sướng rồi về quê không chịu được.  Lan bỏ con cho chồng , rủ rê một hai đứa bạn lại mò sang Trung Quốc.  Lần này Lan không quay vào Pò Chài mà lấy địa chỉ của người quen mò thẳng vào Quảng Đông làm gái trong đó , được một thời gian có chút tiền,  Lan sang lại một quán tự đứng ra làm Bà chủ , nhưng chí ngắn, ít học được vài bữa  Cô mượn xe máy của thằng bồ người Trung Quốc chạy được một đoạn thì đâm vào một thằng thế là nó ăn vạ nằm bệnh viện mất gần một vạn ( thời điểm ấy một vạn vào khoảng 20 triệu ) tay trắng hoàn tay trắng mắc nợ thêm nữa, Lan bỏ hết tất cả chạy về Việt Nam sống vất vưởng , Thời gian này có con Bạn cũng về lấy chồng , sáng hôm đón dâu hứng chí thế nào mặc dù chưa đi xe máy bao giờ cũng mượn chìa khoá mở máy lao ra đường đâm thẳng vào ô tô báo hại chú rể fải hoãn đám cưới để đưa ma vợ mình.

    Lan chẳng còn thiết gì nữa , tuổi đời mới hai mấy thôi , thân đã tàn tạ chẳng còn làm gái được mặc dù nét vẫn còn ngon lắm , nhưng rệu rã hết rồi , mà Lan thấy lạ thế  ; Hàng trăm đứa cùng quê sang đấy thế mà chẳng thấy đứa nào chết về sida hay bệnh tật mà toàn chết bởi cái vớ vẩn ở quê nhà. Lan móc nối với vài đứa cùng trở về , la cà các vũ trường hoặc karaoke trá hình có lắc , vừa thác loạn vừa buôn luôn các loại thuốc đó , cũng có đến nửa năm rồi chẳng ai còn thấy Lan vạ vật ở đâu nữa , có người thì bảo Lan lại lôi mấy đứa trẻ sang Trung Quốc làm gái.
                               

2 nhận xét:

  1. anh viết dài
    sao anh kg viết ngắn độ 20 cm
    he he he

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là truyện cực ngắn rồi Bạn ạ.

      Xóa