Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

NHÀ CÓ MA ! ( Ai sợ ma không nên đọc ) Phần 2



    Người đàn bà về đến nhà, lập túc leo lên gác ngay.  Đập vào mắt bà là cảnh tượng hương khói nghi ngút và không khí liêu trai thật khó tả, làm bà cũng có phần choáng váng , miệng liên tục đọc kinh Thánh , mong cứu rỗi cho bà và gia đình. Trước mặt là đứa con gái yêu thương của bà như hiện thân của một người nào đó, nó ngồi lắc lư thỉnh thoảng mặt mũi lại biến dạng trông thật dị kì. Bà hỏi đứa con gái lớn về chuyện ăn uống của Liên. Nó nói : Ba hôm rồi em chưa ăn gì cứ ngồi lảm nhảm như vậy.


   Thầy bắt ma quỷ đã được thay đến lần thứ ba rồi, mà vong đó nhất định không chịu ra. Khi thấy bóng dáng chị xuất hiện ở khung cửa miệng Liên tự nhiên thốt lên đầy lo lắng , sợ sệt: Thôi chết Bà Hoàng Thùy đã về , tôi sợ bà ấy lắm. Người đàn bà ngồi xuống góc nhà rồi châm điếu thuốc lá, dít một hơi thật sâu rồi bà bảo: Này con kia , tao không biết là ma quỷ nào, nhưng sao mày lại nhập vào con tao , mày là ai ? Lấp tức Liên nói trong giọng đầy sợ hãi: Thưa bà ! Tại hôm tôi đói quá , đi qua thấy cô Liên ngồi ở cửa ăn bánh mỳ thế là Tôi nhập vào luôn. Tôi cũng muốn ra lắm nhưng không sao ra được.

   Hoàng Thùy lại nói : Mày có khôn hồn thì biến ngay đi, muốn gì tao chu cấp cho cứ nói ra đi, nhưng đừng hành hạ con bé nữa. Mày là ma ở đâu , bao nhiêu tuổi. Vong nghe đến đấy thì không chịu nói nữa. Tiếp đến là những vong khác thừa cơ nhập vào. Đều là vong trong gia đình nên người xin quần áo, tiền bạc, người xin ngựa xe, gia đình bà Hoàng Thùy đều hứa sẽ chu cấp đầy đủ. Riêng vong đã nhập nhất định không chịu ra, cúng thế nào cũng không ra được. Sang ngày thứ tư sau khi nghe ở Hải Dương có một ngôi chùa có Sư trụ trì và một thầy pháp rất giỏi về trục vong. Gia đình làm một chuyến xe đưa Liên về Hải Dương Khi đã nhập điện, nghe gia đình nói mấy ngày rồi Liên chưa ăn uống gì, nhà Sư rót một cốc nước sôi để trước mặt Liên mà chưa đưa cho cô ngay vì vẫn còn rất nóng thì Liên cầm ngay lấy uống một hơi , nhà sư rót thêm cốc nữa cô cũng làm một hơi hết, khiến cả nhà lo lắng không biết cô có bị bỏng không. Còn Liên thì thản nhiên như không có gì.

     Cả thầy pháp và nhà sư tụng niệm, bắt quyết các kiểu, nhưng vong đó nhất định không chịu ra. Rút cục mấy ngài ấy cũng phải đầu hàng. Gia đình lại mang Liên về nhà. Lần này Bạn Bè của chồng bà Hoàng Thùy giới thiệu một thầy Phù Thủy và một nhà ngoại cảm nữ cũng ở Thanh Hóa về. Khi nhà ngoại cảm vừa lên gác lập tức nôn ọe ngay. Rồi cô ta chỉ Hoàng Thùy nói : Người này không thể ở đây được, vì chị ta theo thiên chúa mà trong người có thánh giá, thì sẽ không trục vong ra được. Hoàng Thùy ấm ức một mình trở về ngôi nhà khác của mình. 

    Lễ được bầy biện hết ra , cả mặn cả chay thật đầy đủ. Khi Thầy Phù Thủy và nhà ngoại cảm đã định hình được vong thì Ông Dũng chồng của Bà Hoàng Thùy hỏi : Mày là ai mà nhập vào con gái tao ? Vong đó liền đáp : Tao là bà cô của mày. Ông Dũng hỏi : Thế cô tên là gì ? Vong đó trả lời sai . Dũng liền nổi nóng: Mày đừng bố láo bố toét lừa tao. Tao hất mẹ nó hết cỗ bàn đi bây giờ. Vong đó im bặt rồi ngoan ngoãn chịu phép. 

   Sau khi làm lễ. Rồi bắt quyết, dán bùa khắp các tầng nhà, từ cửa sổ cho đến cửa ra vào. Đên gần chín giờ tối chính thức vong trong người Liên được trục ra. Người cô mềm nhũn mệt lả, sau năm ngày không ăn uống. Mọi người mừng rỡ vô cùng. Nhà ngoại cảm nói với gia đình: Khu đất này nhiều vong lắm. Ngay tại ngôi nhà này cũng có mấy vong, còn cách đây ba nhà Tôi nhìn thấy chúng rất nhiều. Khu này là nghĩa địa cổ vong đói khát rất nhiều. Gia đình phải cẩn thận và năng bố thí chúng sinh mới mong yên ổn. Còn Thầy Phù thủy trước khi ra về , đi kiểm tra khắp lượt và dán thêm bùa, đặt thêm những roi dâu vào khắp nơi trong nhà.

  Ngay ngày hôm sau Bà Hoàng Thùy khóa cửa nhà, mang mấy đứa con đi vào Sài Gòn cho thoát khỏi cảnh đen tối đáng sợ vừa xảy ra trong gia đình của Bà. Cả nhà lại vui vẻ như chưa hề có chuyện vừa xẩy ra. Mấy mẹ con được dịp tung tăng mua sắm, ăn nhậu . Khi đến ngày trở về ai nấy cũng đều bâng khuâng có phần lo lắng, mặc dù không ai nói ra nhưng trong lòng bắt đầu ngại trở về ngôi nhà thân yêu của mình.

    Ngôi nhà của gia đình Bà Hoàng Thùy nằm trong một con hẻm nhỏ , liền kề với ngôi nhà là một dãy khoảng chục cái, được xây dựng chẳng theo mô túyp nào , nhưng đều chung một mầu xám ảm đạm, lạnh lẽo. Trước dẫy nhà là một trường học THCS . Sau sự cố của gia đình, bà Hoàng Thùy mới đi nghe ngóng rồi hỏi những người sống lâu năm và hàng xóm ở đây thì đều được người ta nói : Đất này ngày xưa chỉ là những ruộng rau và những ngôi mả vô chủ , rất nhiều mộ ở đây, rồi khi dân về lấn chiếm đất làm nhà mới thành khu xóm như bây giờ. Chính ngôi nhà Bà đang ở, chủ trước cũng giao bán rất lâu rồi nhưng không ai dám mua. nghe vậy Mặc dù không tin vào ma quỷ nhưng một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng khiến bà rùng mình ớn lanh, rồi bà vội vã rảo bước về nhà.

    Sau một tuần ở Sài Gòn. Đêm đầu tiên ; Cả hai mẹ con Bà Hoàng Thùy đều có chung một cảm giác không an toàn. Có lúc cả hai mẹ con bà nhìn thấy một con bạch tuộc rất ro đang bò bên ngoài hiện lên bên ô cửa kính. Hai mẹ con vội vàng cầm thánh giá và đọc kinh cầu xin đức Mẹ hiển linh. Sau đấy là những tiếng gào rú rồi cào bấu vào tường rất ghê rợn. Ngay đêm đó , cả hai mẹ đều mất ngủ, nhưng cứ lúc nào thiếp đi thì đều có cảm giác có người ngồi trên đầu giường mình. Khi mở mắt nhìn lên thì đều thấy hình dáng thoáng qua mang hình hài một bà già nhăn nheo ăn mặc theo dáng cổ vụt biến mất. 

   Hết Phần 2. Nếu có điều kiện Lão sẽ viết thêm về gia đình của Bà Hoàng Thùy về những vong đó có còn ám gia đình bà nữa không nhé.

   
    

16 nhận xét:

  1. nhóc đọc cũng thấy ớn lạnh nhưng chắc là về đêm ko gặp ác mộng, hihi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ vậy thì tốt. Đêm nhớ để đèn Em nhé !

      Xóa
  2. Lão ơi ! không đọc thì tò mò , đọc xong thì cảm thấy sợ .Em luôn có quyển kinh thánh trên bàn viết , và cây thánh giá treo ở đầu giường Lão ạ .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy có Chúa ở bên cạnh rồi đâu có gì phải sợ nữa !

      Xóa
  3. Kiểu này thì mấy bả khi chồng đi khỏi ở nhà một mình sao ngủ được đây . Ai yếu bóng vía nhớ đừng đọc nha . Chúc bạn chiều cuối tuần bình yên không có bóng ma vây hảm nhé

    Trả lờiXóa
  4. Còn gì ly kỳ nữa ko anh? Thế này chưa đủ đô, đơn giản và nhẹ nhàng quá.... hí hí

    Trả lờiXóa
  5. Em thấy mọi người bảo sau khi cúng xong, ngoài việc yểm bùa, roi dâu...còn phải ném muối gạo theo nữa chứ anh.Như thế ma mới không về quấy nhiễu nữa.
    Hj...Hôm nào anh viết về MA CHƠI nữa đi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Khu này ma rất nhiều nên cúng cũng chẳng ăn thua Em ạ.

      Xóa
  6. Trả lời
    1. Em chào Bác nhé, rất vui lại gặp Bác trên mấy mặt trận !

      Xóa
  7. Đọc mà thấy sợ quá ! chỉ có nước bán nhà đi chỗ khác ở thôi mà nhà này có bán cũng không ai dám mua rồi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bây giờ Bán cũng không được Bạn ạ.

      Xóa
  8. Em vẫn chưa thấy gì là sợ, những chuyện thế này em biết nhiều rồi. Để chờ khi nào lão có điều kiện viết hết truyện này xem có sợ ko vậy :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ừ Em cứng viwas thì kể nữa cũng không sợ.

      Xóa