Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

CHỢ THỊT ! ( Dẩn Dẩu Trê ! ) Truyện ngắn của Lao Quangthau.

CHỢ THỊT ! (  Dẩn Dẩu Trê ! ) Truyện ngắn của Lao Quangthau.



Phần 1

  Cảm thấy chuyện tìm vàng bắt đầu khó khăn không còn thuận lợi nữa, hiện chỉ còn có một số bãi ở Quảng Nam - Đà Nẵng là còn làm được nhưng heo hút và tàn khốc. Vàng kiếm được của những ục trước cũng đã hết . Bình quyết định cùng Tuấn trở về Hà Nội.
Ngày trở  về Bình mang theo một con Hồng Hoàng đực mỏ dài trên hai mươi phân và một con khỉ con to bằng bắp tay mầu vàng rơm  rất đẹp, cu cậu được Bình cạo trọc hết để mỗi một hàng dài dựng ngược từ trấn ra sau gáy, hai bên tai được Bình đánh cho hay chiếc khuyên bằng vàng, nhìn cu cậu rất dễ thương. Trên chuyến xe ca lèn chật cứng cả người lẫn hàng hóa, hai anh em ngồi sát cửa lên xuống , cựa quậy cũng không nổi. Mất gần hai ngày xe mới về đến ga Giáp Bát; Hai anh em vui sướng gọi Taxi về nhà . Tuấn lần đầu tiên biết đến Hà Nội, cậu ta háo hức, vui ra mặt, ngược lại Bình đang chất chứa đầy những lo toan khi quyết định quay về nhà.

    Cuối cùng thì Bình cũng nhìn thấy con phố quen thuộc , phố cổ; Nơi gắn liền tuổi ấu thơ. Những ngày đi xa , nỗi nhớ đến nao lòng, nhiều đêm thèm nghe tiếng  tầu xe nhộn nhịp, thèm  một cốc bia hơi Hà Nội, thèm được nghe một tiếng rao đêm. Hàng Phố thấy Bình cùng người nữa xuống xe Taxi , lưng khoác ba lô bạc mầu, đồ đạc lỉnh kỉnh, trên tay hai người lại còn con Hồng Hoàng to đùng, sặc sỡ. với chú khỉ tinh nghịch, lần đầu thấy phố thị náo niệt, nó cứ bám chặt cánh tay Bình , người run lên, ai lại gần chạm vào nó, nó lại nhe răng kêu chéc chéc đầy hoảng hốt. mọi người lại chào hỏi , mắt thì xoi mói đầy lạ lẫm. Hai anh em vào nhà, Bình giới thiệu Tuấn với cả nhà, Bố mẹ, các em của Bình ai cũng mừng vui đón Bình trở về. Ngó trước, ngó sau không thấy vợ con đâu Bình quay qua hỏi Bố mẹ : Sao không thấy vợ con của con đâu hả Bố mẹ ?. Cả nhà đang vui vẻ nghe Bình hỏi câu đó chợt im lặng khác thường, rồi ông Long bố của Bình ngập ngừng nói : Con ạ, bây giờ bố mẹ mới nói thật với con, Vợ của con nó li dị vắng mặt con hơn nửa năm rồi , hai mẹ con nó về ngoại ở rồi. Cô em gái Bình nói xen vào : Nghe đâu chị ấy chuẩn bị cưới một ông Việt Kiều nào đó rồi anh ạ. Bình Nghe chuyện về vợ con của mình mà cảm thấy như câu chuyện ở đâu đó. Có chết Bình cũng không nghĩ vợ mình bỏ mình như vậy. Bên tai Bình vẫn còn văng vẳng câu nói của vợ Bình những đêm ân ái mặn nồng : Anh này , nếu một lúc nào đó, anh chán em, bỏ rơi em, chắc em chết mất !

    Bình chết lặng, không ngờ mình rơi vào hoàn cảnh trớ trêu đó, Rồi Bình cũng nói : Thôi chuyện đã vậy rồi cũng chẳng nên nhắc lại làm gì nữa. Con trở về nghỉ ngơi ít bữa rồi tính chuyện làm ăn. Mẹ Bình nói : Cũng phải , con cũng nên quên đi con người bội bạc đó, nghỉ ngơi cho lại sức rồi còn tính chuyện làm ăn. Biết tin Bình trở về, bạn bè tìm đến hỏi thăm rồi kéo hai anh em đi bia rượu suốt, ai cũng an ủi động viên Bình. Bình không nói gì, chỉ im lặng, dù vậy trong lòng con tim đang nhói đau, mới hôm vừa rồi Bình được bà Thẩm phán  Quận gọi lên làm việc, bà đưa cho Bình tờ giấy Li hôn và khuyên Bình : Em nên thôi kiện quyền nuôi con vì vừa rồi hai mẹ con nó đến đây  theo giấy gọi của tòa về việc em kiện đòi quyền nuôi con. Nó bảo với chị : ‘‘ Anh ấy trên răng dưới D.. thì lấy gì nuôi con. Rồi con bé con nó khóc lóc thảm thiết nó bảo : Cháu không về với bố cháu đâu , cháu ở với mẹ cơ ! ’’ Vậy đấy . Nên theo chị em rút đơn về đi, đừng làm to chuyện, em cũng nên nghĩ đến đứa bé, nó sẽ có điều kiện tốt hơn khi ở với mẹ nó, mà chị nghe mẹ nó khoe chuẩn bị lấy chồng Việt kiều , nếu vậy  tương lai con bé sẽ tốt hơn. Bình nghe vậy đứng dậy xin phép Chị Thẩm Phán ra về. Trong lòng Bình, nỗi uất nghẹn trào dâng trong lòng, nó làm con tim Bình nghẹt thở,  Bình muốn đánh đấm, muốn trút cơn giân giữ lên một ai đó. Tại sao một người vợ đã từng mặn nồng như vậy mà nỡ nói về Bình đầy ác ý như thế. Rồi con bé con nữa ; Bình đặt bao kì vọng vào nó vậy mà nó cũng hoàn toàn quên ngay Bình. Sự tủi nhục uất hận làm Bình lao một mạch về nhà, leo lên gác nằm, nước mắt cứ thế trào ra, nức nở một hồi. Bình trấn tĩnh lại rồi đi xuống nhà , coi như không có chuyện gì xẩy ra.

    Thằng Vũ em rể Bình nó gọi Bình đi uống bia, lúc ra quán có cả Hưng người Đồng Đăng vừa xuống , Hưng là bạn hàng của Bình từ những năm trước , gặp lại nhau hỏi han đủ thứ chuyện. Vũ đặt vấn đề với Hưng ; Ông Hưng này; Tôi nghe nói đường biên đang buôn bán nhộn nhịp lắm , ông xem thế nào , hay là thu xếp cho anh tôi lên đấy xem có vẹo gì không !  Hưng gật gù rồi bảo : Ok trên đó đang làm ăn tốt lắm , nói rồi Hưng quay sang Bình: Ông lên với tôi, hiện tại bên Trung Quốc người Việt sang mở quán làm ăn được lắm, tôi sẽ đưa ông sang đấy xem sao. Ông thu xếp đi rồi lên với tôi. Bình nghe vậy liền nói : Vậy thì tốt rồi, cho tôi nghỉ đủ một tháng rồi tôi sẽ lên đó, bây giờ ông về nghe ngóng trước xem thế nào, để đến lúc tôi lên sẽ vào việc ngay. Hưng gật gù rồi vỗ vào đùi Bình nói : Ông yên tâm, anh em mình là bạn làm ăn lâu rồi, tôi sẽ giúp ông. Bình về thông báo với bố mẹ ý định lên đường biên làm ăn. Ông Long nói : Con cứ nghỉ thêm vài ngày nữa, suy nghĩ thật chin chắn rồi hẵng quyết định, đừng để mắc sai lầm một lần nữa. Bình trả lời ông Long : Vâng con biết rồi, con sẽ cẩn thận bố đừng lo nhiều. Mẹ Bình Cũng nói vào : Trên đó phức tạp lắm đấy ,con có lên thì cũng thật cẩn thận.


 Từ hôm trở lại Hà Nội đến giờ Bình cũng không hề gặp lại vợ con, họ như tránh mặt sợ Bình đến phá đám hoặc làm khó dễ. Bình cũng đã nghĩ kĩ ; Thôi sự đã rồi để cho họ làm những gì họ muốn . Thằng đàn em của Bình  đến chơi thấy con khỉ đẹp quá, nó cứ nài nỉ xin, nó kêu : Em sẽ chăm sóc nó thật tốt, anh cứ yên tâm. Bình nghĩ đến chuyện chuẩn bị lên đường biên , đành đồng ý cho con khỉ, mặc dù trong lòng không nỡ xa nó, nó như một đứa con của Bình vậy, nó được Bình nuôi từ lúc còn đang bú sữa mẹ, do người ta bắn chết con mẹ, Bình thấy thương nó còn nhỏ yếu quá liền mua lại của mấy người dân tộc, Bình phải nuôi nó bằng sữa bò y như nuôi con mọn vậy. Nhiều lúc nó nhõng nhẽo quấy Bình, trong lúc bực mình Bình đánh rồi hất nó ra xa , vậy mà nó vừa kêu vừa chạy lại ôm lấy bình. Con khỉ đến nửa năm rồi mà vẫn chỉ bằng bắp tay. Bình ngậm ngùi đưa nó cho thằng em, để nguyên cả đôi hoa tai bằng vàng cho nó đem về. Đến hôm sau con Hồng Hoàng sợ con chó của hàng xóm cũng giật đứt xích bay đi nốt. Bình tiếc ngẩn ngơ một hồi rồi tặc lưỡi : Thế là nó đã tự do trở lại rừng xanh . ( Còn nữa )

CHỢ THỊT ! ( Dẩn Dẩu Trê ! ) Truyện ngắn của Lao Quangthau.
Cuối hạ năm 2007. Pò Chài- Bằng Tường. Quảng Tây .

Phần 2.



  Nghỉ ngơi đúng một tháng Bình bắt xe lên Đồng Đăng gặp Hưng. Hưng nói với Bình : Bọn mình đi sớm cho được việc. Hai anh em nhẩy Taxi lên Hữu Nghị Quan.
Từ Đồng Đăng trở đi những dẫy ô tô tải trở đủ các loại mặt hàng nối dài đến cửa khẩu, xe Taxi phải nhích từng chút một, trời nắng gắt lại hơi có chút gió hanh của chớm Thu nên  không khí thật khó chịu, nó làm Bình bồn chồn khó tả. Mãi cũng đến được cửa khẩu.  Sau khi đặt CMT tại chốt kiểm soát , hai anh em qua đến cổng Trung Quốc, mua hai vé mất 2 đồng tệ , hai người chính thức đặt chân lên đất Trung Quốc, Hưng dắt Bình qua Khoảng không rộng, xe  chở hàng của Trung Quốc và Việt Nam ken kín cả  khu bãi, người đủ các thành phần , các loại tiếng đi đi lại lại hoa cả mắt, nhiều nhất có lẽ là số cửu vạn của hai nước, rồi các bà các chị mặc quần áo dân tộc Thổ, mỗi người cầm chiếc đòn gánh với mớ dây buộc  đi loanh quanh để nhận gánh hàng thuê và người bán hàng rong từ Việt Nam sang. Nó khiến cho sự nóng bức ngột ngạt lên đến cao độ. Qua được đám này  lại đến chuỗi cửa hàng bán đủ các loại mặt hàng gia dụng, rồi mới đến sáu dẫy nhà hai tầng chạy dài xuống phía dưới. Bắt đầu vào khu vực này, chỉ thấy đủ loại người đi bộ ngắm nghía các em gái, cửa hàng nào cũng có vài ba em son phấn lòe loẹt, ăn mặc gợi cảm gọi mời khách vào nhà . Đi qua hai dẫy  nhà Hưng ngoắc Bình vào dẫy thứ ba. Chủ quán  người đẫy đà , tươi tắn chạy ra mời hai anh em vào trong. Hưng giới thiệu với chủ quán : Giới thiệu với em : Đây là Bình bạn anh, bữa trước anh có nói chuyện qua với em rồi đó . Rồi Hưng quay qua Bình nói ; Còn đây là em Lan chủ quán này. Hưng quay qua Lan nói tiếp : Em ạ , bạn anh nó làm ăn thất bại, mất cũng nhiều, em xem tạo điều kiện cho bạn anh, để nó mở một quán ở trên này, rồi có gì em hướng dẫn đường đi nước bước cho anh ấy. 

    Lan nói theo Hưng : Anh yên tâm đi, bạn anh em cũng coi như  anh , em sẽ giúp hết sức. Bây giờ có một quán cuối dẫy bên kia là A10 Em cho người ta thuê , còn vài hôm nữa là hết hợp đồng , vậy anh cứ ở đây với em, rồi mấy hôm nữa anh sang tiếp quản bên đó. Hưng nói : Thế giá cả thế nào cho bọn anh biết. Lan nói : Anh yên tâm, em sẽ để giá tượng trưng thôi, đồ đoàn  , mọi thứ em sẽ để nguyên , anh chỉ việc vào kinh doanh thôi. Bình hỏi Lan : Vậy ở đây kinh doanh những gì hả em ? Lan cười nói : Thế anh Hưng không nói cho anh biết hả ? Bình trả lời Lan : Hưng có nói qua , anh muốn nghe em nói rõ hơn. Lan Phá lên cười rồi nói : Bên đó có đủ đồ nghề như bên em , anh lên tham quan một lượt đi rồi xuống đây em nói anh sẽ hiểu rõ hơn, nói rồi Lan ngoắc tay Bình bảo đi theo cô, Bình quay sang Hưng, Hưng bảo : Thôi ông cứ lên với em nó đi , tôi ngồi dưới này cũng được . Bình rảo bước theo Lan lên gác hai, Vừa lên đầu hành lang đã xộc vào mũi Bình thứ mùi thật khó tả ; Nó tanh tanh, nồng nồng, rồi tiếng rên ư ử của cha nào đó phát ra từ phòng đang khép kín, tiếng đàn bà cũng rên cũng thở không kém, tiếng cười hô hố, rồi tiếng bì bạch, tiếng dập thịt với thịt vào nhau nghe ghê hết tai. Lan mở toang một phòng không có người chỉ cho Bình thấy. Đó mỗi phòng như vậy. Bên kia tầng hai cũng được ngăn làm bốn phòng giống bên này, Bình ngó vào phòng cuối cùng , thấy có hai em , mặc quần đùi áo hai dây đang nắm to nhỏ gì đó, Ngực em nào cũng lồ lộ , đầu vú chọc thẳng lên cái áo mỏng không mặc đồ lót, hai đứa nhìn Bình hấp háy. Lan nói nhỏ vào tai Bình : Anh có làm một cái không. Bình mỉm cười lắc đầu. rồi quay ra đi xuống, bên tai vẫn tiếng rên rồi thở dồn dập, đứa con gái hô lên; Khoai tiển, Khoai tiển ( Nhanh lên ) ! Ôi sướng quá Thằng đàn ông thì ú ớ phát ra mấy tiếng vô nghĩa . Lan đi theo sau. Xuống đến dưới Lan nói luôn : Đấy, mọi thứ bên đó cũng thế, dưới này có hai giường gội đầu, rồi, tủ lạnh, bếp , nhà vệ sinh. Khách thích gội đầu thì anh bảo nhân viên gội đầu, anh mua sẵn Bia rượu nước ngọt , khách nhậu thì có sắn, đồ ăn thì ngay ngoài chợ đây không thiếu thứ gì. Đồ trung quốc, rồi đồ Việt Nam do người mình mang sang bán cũng đầy.

     Khách nào muốn đi tầu nhanh thì lên gác, giá cả đều thống nhất như nhau . Buổi tối khách đến lấy nhân viên đi bao đêm thì anh cho đi . Nhưng căn bản nhất là anh muốn tồn tại thì phải có đội ngũ nhân viên trẻ và đẹp, biết chiều khách, được như vậy thì anh cũng lên nhanh thôi. Bình nói với Lan : Anh cũng đang khó khăn chưa biết làm gì, làm công việc này thì làm gì có nhân viên mà làm. Lan bảo luôn : Anh yên tâm, anh chưa có nhân viên thì mượn của các nhà khác rồi ăn phần trăm, ở đây vẫn làm vậy. Hưng nói với Lan : Em định bán lại quán kia bao nhiêu để bạn anh nó còn tính xem thế nào ? Lan bảo ok em để anh cái giá rẻ thôi , mấy tháng là anh có thể trả hết  mà, hợp đồng thì cứ mỗi năm chủ nhà họ ra kí lại một lần, em sẽ đưa ông ấy gặp anh để anh kí trực tiếp với ông ấy. Bình nói : Thế nhỡ hết năm ông ấy không kí tiếp thì sao ? Lan tiếp lời Bình : Không có chuyện đó đâu, em ở đây mấy năm rồi có sao đâu, mà khu này chỉ kinh doanh được món này, chứ ở với bán thứ khác làm sao được. Mọi người thỏa tuận xong giá cả  . Hưng bảo được rồi cứ theo phương án trả dần mỗi tháng một phần như vậy là ok  bạn anh nó sẽ tính đường lo liệu, về phần em phải hết sức giúp đỡ bạn anh kẻo rồi có chuyện này chuyện kia khó đỡ lắm. Lan chốt một câu : Yên tâm đi em giữ lời lắm, không thế sao sống được ở đấy. Hưng nháy Bình rồi nói với Lan : Anh đưa bạn anh đi tham quan một vòng đã. Lan bảo : Ở đây em gọi cơm luôn. Hưng bảo : Khỏi đi ,chốc nữa anh về luôn.

    Vừa ra cửa Hưng và Bình nghe thấy tiếng gọi Hai người quay sang nhìn thì thấy người đàn bà ngoài năm mươi vẫy vẫy. Hưng đến trước mặt bà chị chào : Ồ bà chị ở đây à, rồi quay qua Bình nói : Đây là chị Oánh người Bắc Giang cũng đều là bạn buôn bán với nhau cả chị ấy trước làm tả xích ( Chân gỗ bán hàng ) ở Lũng Vài mãi đấy, chắc Hùng  nhà Ông nó biết . Bình gật đầu chào bà chị. Chị Oánh hỏi : Vậy đây là anh của thằng Hùng hả, chị biết nó mà, Bình trả lời : Vâng em là anh trai của nó, trước em chuyên nhập hàng, còn nó mang lên đây bán. Chị Oánh hỏi tiếp : Bọn em đi sang chơi hay có việc gì vậy ? Hưng nói : Em đưa Bình bạn em sang đây tính lấy một quán để làm . Chị Oánh hỏi luôn : Thế đã tìm được chưa . Bình gặt đầu nói : Em tìm được rồi chị ạ, em lấy lại quán của cái Lan. Chị Oánh hỏi : Bên A10 hả. Quán đó cũng được , thế giá nó để cho em là bao nhiêu ? Bình nói giá với chị Oánh. Chị bảo : Vậy cũng phải chăng, vì hàng tháng còn phải trả tiền nhà riêng nữa. Thế em trả tiền chưa ? Hưng nói đỡ cho Bình : Chưa chị ạ , mỗi tháng trả đỡ một lần. Chứ bạn em làm gì có tiền mà trả một cục. Chị Oánh sốt sắng nói : Để chị cho vay mà trả hết luôn đi, làm mấy tháng dồn trả chị cũng được chứ nợ con đó, sợ rồi nó cò quay đó, chị biết tính nó. Hưng thấy chị Oánh nói vậy thì bảo : Được vậy thì còn gì bằng chị giúp được bạn em như vậy là nhất rồi, chị yên tâm đi, em bảo lãnh thằng này với chị. Chị Oánh nói : Chị lạ gì anh em nhà nó , rồi dắt hai anh em vào nhà mở tủ lấy tiền đưa cho Bình mang sang thanh toán một lần cho Lan. Sau khi nhận đủ tiền Bình bảo Lan viết cho cái giấy  đã nhận tiền và bán cửa hàng dưới sự làm chứng của Hưng. Hai anh em rất hỉ hả, rủ nhau ra khu vực quán nhậu ngồi ăn cơm, mỗi anh em làm một chai bia quả táo xanh của Trung Quốc, Lần đầu Bình uống loại bia này, thấy hương vị lạ và cũng đậm đà dễ uống. Hưng dặn dò Bình cẩn thận mọi thứ, rồi có thời gian thì liên hệ với bạn bè buôn cũ sống ở quanh Bằng Tường này, để chúng ra ủng hộ và cho bọn dân ở đây biết chất của mình. Hưng nói tiếp : Bây giờ ông về thu xếp đi rồi tính tuyển nhân viên thế nào. Lần sau ông lên thì không đặt CMT được vì chỉ đi trong ngày thôi, ông ở lâu là phải nhờ bọn Thổ nó dắt đi đường tắt qua đồi, chốc nữa tôi dắt ông ra giới thiệu họ với ông.


    Hai anh em ra cửa khẩu lấy CMT rồi bắt xe tuyến về . Trời đã về chiều, bóng núi đổ xuống làm cho thung lũng nơi Cửa Khẩu trời có vẻ nhanh tối hơn, không khí không còn oi ả ngột ngạt nữa mà đã se se lạnh. ( Còn nữa )


CHỢ THỊT ! ( Dẩn Dẩu Trê ! ) Truyện ngắn của Lao Quangthau. .Phần 3.



    Bình về Hà Nội, lấy xe máy của em gái đi một mạch về nhà Tuấn ở Phú Thọ. Cả nhà Tuấn ai cũng vui mừng vì được đón tiếp đàn anh và cũng là người đã dìu dắt Tuấn
qua những năm khốn khó chui lủi vì gây án ở quê. Bữa cơm thân mật rất ngon, gà nhà nuôi, rau tại vườn nhà. Bố Mẹ của Tuấn đều là dân văn nghệ công tác ở Thị xã nay đã nghỉ hưu, nhìn ông bà đều đẹp, nên nã, vậy mà Tuấn thì khác hẳn họ, thằng em ruột của Tuấn cũng vậy nó dính vào nghiện ngập từ lâu, Tuấn mắng chửi nó trước mặt Bình , thằng em nó vẫn bơ đi như không có chuyện gì, được cái  nó tỏ ra rất ngoan ngoãn lễ phép , thưa gửi đoàng hoàng . Buổi tối Thị xã phú Thọ thật tẻ nhạt, vắng tanh, đường phố tối om, cái chớm Thu càng làm cho không khí âm u tĩnh lặng. Hai anh em lôi nhau đi uống cà Phê. Bình nói với Tuấn về việc mua lại nhà Hàng bên Trung Quốc, Bình giao cho Tuấn việc đi kiếm nhân viên để mang sang đó làm. Tuấn hồ hởi khẳng định : Anh yên tâm đi Việc đó cứ để em lo, em có nhiều bạn bè người quen cũ nên dễ kiếm lắm. Bình tin tưởng ở Tuấn. Hai anh em trở về nhà làm ấm trà rồi cùng đi ngủ.

    Được hai hôm thì Tuấn gọi điện thông báo đã có hàng. Tuấn đưa về Hà Nội cho Bình một em người tầm thước, xinh xắn da trắng tinh , nhìn rất duyên . Tuấn giao cho Bình xong thì tức tốc ra bến xe quay về quê ngay để đón người tiếp. Bình lấy xe máy trở Lan Anh chạy một mạch lên đường biên, sau khi gửi xe chỗ người quen. Bình dắt Lan Anh đi vào làng người Thổ. Mấy bà đưa cho cô một bộ quần áo cũ để thay và cái quang gánh với bó dây, Thế là tốp người dân tộc lặng lẽ đi theo đường tắt qua bên Trung Quốc. Bình theo một cậu thanh niên đi sau. Lan đưa chìa khóa cửa hàng cho Bình Và đi cùng sang bàn giao mọi thứ. Lan ghé vào tai Bình nói nhỏ : Con bé này được đấy, cứ thế này là anh nhanh phát tài đấy. Bình gật đầu không nói gì. Nhận bàn giao xong. Bình giục Lan Anh đi tăm rửa để còn đi ăn . Bình dắt Lan Anh đi hết mấy dẫy phố ra đến khu vực bãi rộng nhất của Pò Chài, nơi này cũng gần chợ. Ban Ngày xe và hàng hóa chật cứng vậy mà bóng tối phủ xuống một chút, nó đã biến thành một khu chợ ăn đêm với đủ loại thức ăn , thơm nức mũi. Bình chọn một quán đồ nướng ngồi rồi gọi hai chai bia quả Táo, mấy thứ đồ nướng và đĩa mì xào , hai anh em ngồi nhâm nhi , Bình hỏi Lan Anh : Sao em có vẻ tự tin và dạn dĩ thế ? Cô trả lời : Em có hai chị gái bị lừa bán sang Trung Quốc mà , bây giờ mỗi chị có mấy đứa con rồi, vừa rồi một chị em cũng về Việt Namthăm gia đình, có rủ em đi nhưng em không đi. Bình nói : Vậy sao em lại đồng ý lên đây ? Lan Anh nói : Em có nhiều nỗi khổ lắm, nên muốn thoát li ra khỏi gia đình, muốn đi làm ăn một thời gian thôi có chút vốn rồi về lấy chồng. Bình cầm cốc lên cạch với Lan Anh rồi không nói gì nữa. Xung quanh , từng tốp bọn con gái Việt được cánh đàn ông Trung Quốc lấy đi bao đêm, chúng mặc ngắn cũn cỡm , đứa Thì bắp đùi to như cái cột, đứa thì gầy nhẳng, nhưng đứa nào cũng muốn khoe hết da thịt . Thôi thì đủ thứ giọng các miền, các em thi nhau nổ tiếng địa phương của mình, Em nào cũng cặp tay một anh Trung Quốc, nhìn thật khập khiếng, Mấy người Trung Quốc đa số Người miền Bắc to cao, người thì phục phịc trắng như bột, người thì gầy gò  da đen sạm. Họ nói thứ tiếng Phổ Thông Phương Bắc nên rất khó nghe. Mấy đứa con gái thì cứ nói tiếng Việt chúng chỉ biết đúng một câu Lẩu Cung ( Chồng ơi ), còn bọn đàn ông thì cứ nổ tiếng họ. Vậy mà mọi người ra chiều hiểu nhau lắm.

     Bình kéo sập cửa xuống khóa lại rồi đi tắm. Khi lên gác đã thấy Căn phòng cuối được dọn sạch, màn cũng đã buông, chiếc quạt trên nóc màn chạy lọc cọc lọc xọc. Lan Anh nằm nghiêng, một tay chống bên má, mắt nhìn vào mấy bức ảnh mấy cô gái Thái khỏa thân dán trên tường. Bình Chui vào màn nằm cạnh Lan Anh tay đặt lên eo cô bé rồi kéo nhẹ lại phía mình, Lan Anh cũng quàng tay ôm lấy Bình hai người bắt đầu hôn nhau Lan Anh đón nhận nụ hôn thật sâu của Bình, cô run rẩy rồi nằm ngửa ra kéo Bình lại, Bình vừa hôn vừa lột dần áo của Cô rồi không đừng được nữa Bình ngồi lên lột hết đồ của mình, Lan Anh cũng vậy, cô vội vàng lột thật nhanh đồ rồi ôm chặt lấy Bình, Hai người quấn vào nhau Lan Anh chủ động đón nhận sự xâm nhập của Bình . Bình đưa tay xuống cảm nhận sự nóng rẫy đã ướt sũng từ bao giờ, Bình đưa vào nhẹ nhàng từ từ rồi cảm thấy bị thít chặt. Sự co bóp mạnh mẽ làm Bình nằm im cho giảm bớt hưng phấn. Rồi Cứ thế Lan Anh ôm chặt lấy đầu Bình mà Hôn mà đưa lưỡi vào thật sâu. Đã lâu lắm Bình mới được tận hưởng những khoái lạc , Mà Bình cảm thấy như đang lênh đênh ở thế giới nào đó, nơi chỉ có hai kẻ khát tình đang quấn lấy nhau, nóng rẫy , nhầy nhụa. Lan Anh luôn mồm kêu sướng quá anh ơi ! Khiến Bình như được thêm sức mạnh. Những tăng tốc cùng với co thắt như hút Bình vào một nơi tận cùng của khoái lạc, mãi đến khi rã rời ướt sũng tấm đệm dưới lưng Lan Anh hai người mới rời nhau ra. Bình vuốt má Lan Anh rồi nói em tuyệt lắm, Đã lâu rồi anh mới được như vậy. Lan Anh hỏi : Anh này , anh bảo đã lâu là sao ? Vợ con anh đâu ? Bình chợt chùng xuống rồi nói : Họ li dị bỏ anh từ lâu rồi em ạ. Rồi Bình Tiếp : Còn em ; Ở nhà em có người yêu chưa ? Lan Anh thở hắt ra một cái rồi hai tay ấp vào má Bình mà nói : Em không yêu ai cả , em sợ  đàn ông lắm. Bình thấy ngạc nhiên hỏi : Sao vậy, anh thấy em tỏ ra có kinh nghiệm rồi mà. Lan Anh nằm ngửa thẳng người ra, cặp vú bánh dầy săn chắc sáng lóa với hai đầu như hạt lạc chĩa lên, cái bụng phập phồng nhẹ. Cô nói : Em sợ đàn ông lắm, chuyện của em rất dài từ lúc em mới mười hai tuổi cơ bây giờ em mười tám. Bình thấy tò mò nên hỏi liền : Sao vậy em, có chuyện gì sốc lắm hả ?. Mắt cô đã hoe hoe đỏ, mũi cũng đỏ dần lên cô nói : Vâng năm em mới mười hai tuổi thì bị thằng anh rể em nó … ( Còn nữa )

CHỢ THỊT ! ( Dẩn Dẩu Trê ! ) Truyện ngắn của Lao Quangthau. .Phần 4



  Bình ngắt lời Lan Anh : Em kể cho anh nghe từ đầu đi. Miệng nói còn tay Bình vân vê đầu ti của Lan Anh Khiến cô nhột nổi cả da gà co người lại. 
Thấy Vậy Bình dịch tay xuống phía dưới từ từ thám hiểm cả vạt cỏ rậm xanh rì đang nằm xẹp vì trận cuồng phong trước... Lan Anh bắt đầu kể : Ngôi Nhà ngói hai gian một trái, liền kề là bếp đun. Nó đã cũ lắm rồi . Lan Anh chỉ nhớ là khi cô biết nhìn cảnh vật xung quanh đã thấy nó. Gian nhà ngoài ở giữa  phía trước là cửa , Có tủ thờ bằng gỗ thô , và bộ bàn ghế cũng vậy, nó đã xỉn theo thời gian, nhìn cũ kĩ nhưng rất chắc chắn. Chiếc điếu bát của Bố Lan Anh lúc nào cũng đặt ngay ngắn phía trong gần phích nước. Bộ ấm chén cũng đã lên mầu thời gian. Bên ngoaì được kê hai chiếc giường kiểu từ thời bao cấp, có song gỗ phía đầu giường, cũng xỉn mầu như mấy thứ kia. Phía gian trong là phòng của bố mẹ , cũng chiếc giường gỗ cùng kiểu. và chiếc tủ đứng được làm bằng gỗ rất chắc chắn. phía sát cửa còn có chiếc rương gỗ to có nắp đậy để đựng thóc. Cái bếp ở trái dưới cách nhà chính mấy mét , nó cũng rộng rãi nhưng hơi thấp, một góc để chất đầy rơm khô và củi , cạnh đó là chiếc chạn gỗ xếp đủ loại bát đũa...

     Ngoài Sân có một khoảng sân rộng vài chục mét vuông được láng xi măng . tất cả cơ ngơi đó được nằm trên lưng lửng quả đồi, xụng quanh có hàng rào bằng cây nhỏ, phải cách cả trăm mét mới đến nhà khác. Khu Đất đồi xung quanh toàn cây cọ và những bụi tre còi cọc, cùng mấy cây chè già. Bố mẹ Lan Anh đẻ được năm người con, hai chị gái bị lừa bán sang Trung Quốc lấy chồng từ lâu. Anh trai lớn đã có vợ ra ở riêng trên quả đồi bên cạnh. Nhà chỉ còn một chị gái và bố mẹ. Năm Lan Anh được mười hai tuổi thì chị gái kế cô lấy chồng. Chồng của chị gái cũng là người cùng làng. Nên họ vẫn thường qua lại nhà hàng ngày. Lan Anh dậy thì sớm, mới mười hai tuổi đã ra dáng thiếu nữ, da trắng, môi đỏ, tóc dài ngang lưng, hông cũng đã phát triển. Chính vì vậy mà trai tráng trong làng đã thèm thuồng, buông lời bỡn tán tỉnh cô. Buổi sang mùa hè , bố mẹ Lan Anh đi ra ruộng từ sớm chỉ còn cô tha thẩn ở nhà. Một lát thì anh rể đến chơi. Cô sờ đến phích nước thì đã hết. Lan Anh bảo anh rể ngồi chơi để cô đi đun nước. Đang loay hoay cúi xuống thổi lửa Thì thằng anh rể xuống kêu để anh thổi giúp, Lan Anh né người để anh rể thổi, rồi làm như mất đà anh ta ngã đè lên người cô. Không nói không rằng , cậu ta ôm chặt lấy Lan Anh , hôn ngấu nghiến, làm cô hoảng hốt, kêu : Anh Dũng làm gì vậy, bỏ em ra, em mách chị bây giờ. Dũng nói nhỏ, nằm im đi , cho anh yêu  nào, em đẹp lắm. Nói rồi Dũng gắn miệng toàn mùi thuốc lào vào Lan Anh, tay thục xuống đẩy chiếc quần lụa của cô xuống, mặc dù Lan Anh dẫy dụa mạnh nhưng không lại được với sức trai của Dùng, chiếc quần cạp chun được đẩy xuống quá dễ dàng Lan Anh không mặc quần lót nên Dũng thực hiện ý đồ nhanh hơn, cậu ta kéo  khóa quần  lôi nó ra,  Dũng chỉ kịp nhìn nhanh khoảng cỏ lún phún mướt như tơ, phần dưới hồng hào còn ngậm hàm tiếu, Dũng banh chân Lan Anh rộng ra rồi ngấu nghiến cho vào, mặc Lan Anh dẫy mạnh, cô không kêu được vì một tay Dũng đã bịt chặt miệng. Hì hục một lát thì cậu ta cũng xâm nhập được.

 Lan Anh cố ưỡn người hẩy Dũng ra , nhưng hành động đó cảng giúp Dũng đi vào sâu hơn, cuối cùng cô mệt quá đành buông xuôi, cảm giác bỏng rát đau đớn chạy rần rần khắp vùng xương chậu, thỉnh thoảng nó chạy xộc thẳng lên đỉnh đầu. Dũng cứ mải miết thục và hôn ngấu nghiễn cho đến lúc không giữ được nữa cậu ta ghì chặt Lan Anh ú ớ kêu. Lan Anh cảm nhận được mỗi một thứ nóng bỏng phụt thẳng vào cơ thể cô. Rồi cô lả đi. Dũng nhanh chóng kéo quần rồi quay sang kéo hộ cho Lan Anh . Lan Anh túm quần cuống cuồng chạy lên nhà trên, mặc cho mọi thứ đang nhớp nháp chảy ra. Dũng lẳng lặng đi theo, đến bên đầu giường Lan Anh Ngồi, cậu ta vuốt tóc cô và nói : Em đẹp lắm, anh rất yêu em, em sẽ là người yêu của anh mãi mãi nhé. Lan Anh mặt vênh lên cô gạt nước mắt rồi nói : Em sẽ mách chị và bố mẹ. Dũng cúi xuống nói thẳng vào tai cô : Em muốn yên thân thì im lặng nghe anh, không anh sẽ giết chết, mà em nói ra thì mọi người biết, lúc đó xấu mặt bố mẹ, rồi em cũng không lấy được chồng nữa , anh nói rồi đấy đừng có nói ra.  Phía dưới chân đồi có tiếng nói của Bà mẹ vọng lên. Dũng nghe thấy mẹ vợ về, cậu chạy ra luồn qua hàng rào chạy mất dạng. Lan Anh vội ra bể nước rửa mặt rồi vào bếp ngồi coi như không có chuyện gì. Trong cô , một thứ nước lẫn máu đang dần khô nhưng cảm giác đau rát thì vẫn hiện hữu. Có điều hình như một thứ khó tả  rất mơ hồ đang lớn lên trong đứa bé vừa được làm  đàn bà, có một thứ cảm giác nhè nhẹ lâng lâng rất lạ đang đan xen cùng nỗi đau thể xác.

    Từ buổi sáng định mệnh đó, Thằng anh rể chỉ có mỗi việc rình nhà vợ không có ai là vào cưỡng bức, một hai lần đầu Lan Anh còn chống cự, rồi dần dần cũng thành quen. Mặc dù trong bụng rất ghét và sợ Dũng. Nhưng nó như một thói quen dần dần làm cho Lan Anh cảm thấy có cảm xúc và coi như việc làm tình với anh rể mình là chuyện bình thường. Việc quan hệ thể xác với anh rể thường xuyên khiến cô phát triển nhanh hơn,  nhìn cô  đã thành một người con gái phát triển đầy đủ khiến đám trai làng, cũng bọn ngoài thị trấn  năng lượn qua hơn, buông lời  ong bướm suốt, nhưng đều bị Dũng tìm cách dằn mặt , vì vậy Lan Anh bị cô lập hoàn toàn. Cho đến khi Tuấn về kiếm người đi làm, cô mới có cớ để thoát khỏi thằng anh rể bệnh hoạn đó. Bình nghe cô kể đến đó , cũng là lúc tay của bình cũng dầm dề , Bình không cưỡng được ngồi dậy vác chân cô lên rồi hì hục , Hình như lần này cả hai đều hứng hơn, hai người vần vò rồi xoay các kiểu, chiếc quạt vẫn lọc sọc lọc cọc quay , Mồ hôi  của hai người chảy ướt sũng cùng sự nhớp nháp. Căn phòng toát lên một thứ mùi béo béo ngậy ngậy đầy nhục dục. Họ quay cuồng trong hoan lạc. Lan Anh kéo hông Bình vào rồi ghì chặt . Cả hai đang như lơ lửng bay lên trong tiếng kêu rên đầy hoan lạc.  


    Sáng sớm, sau khi tắm rửa , Bình dắt Lan Anh đi ăn sáng rồi ra khu bán quần áo, mua vài bộ đồ , dầy dép cho cô. Bình dắt Lan Anh sang nhà Lan, Bình gọi Lan xuống nói : Em này, anh phải về nhà đón người. Anh gửi Lan Anh ở đây nhờ em trông nom, một hai hôm anh lên ngay. Lan nghe vậy liền nói liến thoắng: Anh cứ yên tâm cứ để em nó ở đây, em sẽ trông nom cẩn thận. Bình quay sang Lan Anh nói nhỏ : Em ở đây anh về đón thêm người, Thằng Tuấn nó vừa nhắn anh. Em nhớ là chỉ ở trong nhà chị Lan, không được ra khỏi cửa, cũng không được đi bao đêm . Nhớ lời anh đấy. Lan Anh nhìn Bình  rất tình rồi nói : Dạ anh cứ về đi em biết rồi. Bình ra ngoài tìm chị Oánh rồi dặn : Chị ạ, em có con hàng gửi bên cái Lan . Chị để mắt hộ em nhé. Nhớ đừng cho nó đi bao đêm, em về một hai hôm rồi lên ngay. Chị Oánh nhanh nhẩu nói : Được rồi em cứ về đi, có chị ở đây không lo đâu. Bình gọi thằng cu hôm trước, bảo nó dắt qua đường tắt rồi lấy xe đi về. ( Còn nữa )

CHỢ THỊT ! ( Dẩn Dẩu Trê ! ) Truyện ngắn của Lao Quangthau. .Phần 5




  Quán của Bình cũng mở được già tháng rồi, bạn buôn cũ người Trung Quốc nghe tin Bình mở quán ở Pò Chài đều tìm đến ủng hộ. Nói là ủng hộ nhưng ăn nhậu Bình bao hết,
có đi gái Bình cũng không lấy tiền. Ngay tháng đầu tiên, Bảo An Trung Quốc đã đến thu tiền bảo kê Và kêu Bình phải đi làm giấy tạm trú, môn bài. Vậy là Nghiễm nhiên Bình có giấy tờ hợp pháp sống trên đất này, Hàng tháng đều phải có nghĩa vụ đóng các loại phí như người bản địa. Nhân viên cũng gần chục em. Quán đã bắt đầu ổn định. Vì thấy chị Oánh nhiệt tình và cũng là dân ở trên đất này lâu rồi nên Bình đồng ý để chị làm cấp dướng, hàng ngày đi chợ nấu cho cả nhà ăn, mỗi tháng trả lương hậu hĩnh, cũng vì vậy mà chị Oánh  cũng thành tai mắt và chân gỗ đắc lực cho Bình. Công việc thuận lợi, đúng dịp Hoa quả , Thủy hải sản xuất khẩu nhiều, nên khách phương Bắc, cùng các tỉnh xa xôi đều về đây trực tiếp ăn hàng . Hàng ngày lượng người đổ về Pò Chài rất đông, người Việt đường biên sang chơi bời, ăn theo các dịch vụ cũng rất nhiều, Nhân viên của Bình đứa nào kém may mắn cũng được  năm bẩy lần đi khách, chưa kể đi bao đêm. 

    Buồi tối đến mọi thứ đều im ắng , các cửa hàng bán buôn bán lẻ đều đã đóng cửa, những dẫy đèn đỏ thì khác hẳn. Nhạc ầm ĩ, Tiếng cười nói rôm rả , từng nhóm đàn ông đi kín các con đường có chứa gái. Mà người ở đâu ra nhiều thế, Cửa hàng nào cũng có năm bẩy em kê ghế ngồi ngoài cửa mời khách. Đi lũ lượt như thế nhưng các chàng Trung Quốc đảo mắt nhanh lắm , nhoáng cái là tách bọn trèo lên gác ngay , nếu không đi tầu nhanh thì mặc cả đặt tiền trước để đi bao đêm, một không khí mua bán náo niệt. Cứ từ xẩm tối, mọi người đầu cảm nhận rõ, mùi nước hoa, mùi son phấn rẻ tiền, rồi mùi mồ hôi các loại, nó quyện cùng khói thuốc cùng mùi bia rượu, mùi da thịt , một không gian đặc quánh mùi nhục dục. Quán của Bình cũng người ra vào liên tục, cứ nhoáng cái lại có đứa phải đứng lên để tiếp khách. Bình ngồi trong nhà  tiếp ông bạn ở Làng Ái Hẩu ra. Coong người to cao, để ria mép đen nhánh cộng với đôi mắt sếch nên nhìn rất dữ tướng. Mấy anh em ngồi nhậu đi hết mấy chai rượu thuốc, với đồ nướng. Nhiều lúc Bình bỏ đi làm việc khác để cho khách ngồi với đàn em, nếu Coong ngồi lâu như vậy, dứt khoát tối nay, phải để một em được được chiều ông anh qua đêm.

   Trong đám nhân Viên, ngoài Lan Anh hàng ngày chăm sóc Bình, tối không phải đi bao đêm thì lại súy  Bình cho riêng mình, Nhưng từ ngày có Hiền lên, thì Lan Anh luôn phải cạnh tranh với Hiền. Hiền có khuôn mặt rất đẹp, có răng khểnh, má lúm đồng tiền, người thấp hơi đậm. Nhưng mọi thứ đều chắc lẳn tròn trịa, từ cặp vú no tròn căng cứng đến bờ cỏ mượt mà  ẩn chứa hang động mê hoặc bất cứ ai xâm nhập. Và Hiền cũng  chỉ muốn Bình là của Hiền. Nhiều lúc Bình phải phân xử thật khéo mới yên ổn. Nhân viên được đưa lên đây làm đều được gia đình , người nhà chấp thuận , có lúc cả ba chị em ruột cùng lên làm, đứa em út mới mười sáu mười bẩy, đều còn trinh tiết cả. Những lúc như vậy Bình đều  bắn tiếng cho các quán bạn biết để tìm khách. Cứ vài ngày chưa gặp khách, Bình lại phải tự giải quyết để các em còn tiếp khách. Lâu dần các quán bạn muốn kiểm tra nhân viên mới của mình còn trinh hay không đều đến nhờ Bình kiểm tra hộ. Việc mua bán trinh rất quan trọng, thường bọn chủ làm ăn thua lỗ nó mới mua, nếu không phải, chúng nổi giận cũng rất phiền toái.

    Bên kia từ Tân Thanh trở xuống đến Lạng Sơn, bạn buôn của Bình cũng nhiều, nhất là nhóm Tả xích ngày trước, nhóm đó mà kéo nhau lên quán của Bình đều được miễn phí ăn nhậu. Bản chất của người dân tộc cũng lạ, cứ sang ăn rồi chơi gái miễn phí coi như đó là việc của Bình phải có trách nhiệm vậy. Bạn bè nể nhau nên Bình cho qua. Hôm nay có mấy em mới được đưa sang đều còn trinh cả. Chẳng biết thế nào mà mấy cậu bạn ở Đồng Đăng đánh hơi thấy. Ba thằng kéo sang, ngồi chưa ấm chỗ thì thằng Sang ghé tai Bình nói : Ông cho con bé mới lên nằm với tôi một lúc nhé. Bình bảo : Ông lấy đứa khác đi, nó vừa sang vẫn còn trinh mà. Sang năn nỉ : Thì ông yên tâm, tôi chỉ nằm sờ mó vớ vẩn thôi, chứ tôi không làm gì đâu. Bình bảo : Không được, ông lấy con khác đi. Thằng Sang vẫn cố năn nỉ, hai thằng đi cùng cũng nói vào ; Bạn bè mà, nó đã hứa không làm gì thì ông cho nó lên đi. Bất đắc dĩ Bình cho con bé lên. Chúng ôm ấp nhau cả tiếng, khi thằng Sang xuống Bình nháy nhân viên lên hỏi đứa mới lên, có bị nó làm gì không, Nhân viên xuống bào với Bình : Anh ạ, con Minh nó bảo anh Sang không làm gì , nhưng em thấy nghi lắm. Em thấy giấy chùi vẫn dính đầy máu ở trên đó.

 Bình bực lắm quay sang nói với sang : Ông bảo không làm gì nó mà sao lại có máu đầy phòng vậy. Thằng sang cãi ngay : Đâu có, tôi  chỉ nằm ôm nó nói chuyện thôi mà. Bình điên quá mới bảo : Chúng mày sang đây ăn chơi, vì là bạn làm ăn cũ , tao không hề lấy đồng nào , chúng mày biết điều đó mà. Nhưng tao cũng rất khổ, phải bỏ gia đình lên đây kiếm ăn, mà mày còn cướp bát cơm của tao. Thằng sang cũng không vừa văng này nọ ra rồi nó bảo: Chúng mày còn đi lại đường biên thì còn biết tay tao. Bình điên tiết chửi : Đ.. con mẹ mày. Mày nói một đằng làm một nẻo. Tao đã nói là nó còn trinh mà mày nỡ làm vậy, chúng mày cũng có tiền  sao chúng mày không cư sử đàng hoàng, tao không nói làm gì, nhưng trinh tiết của nó mày cướp không thế à. Hai thằng bạn đi cùng nói nhỏ với thằng Sang : Thôi mày cho con bé ít tiền đi , nấn ná mãi nó mới rút mấy trăm đưa cho đứa nhân viên mới của Bình. Bình nhìn con bé mà muốn đánh chết mẹ nó. Sao có loại ngu như thế chứ. Đã dặn dò mỏi mồm rồi mà vẫn tham mấy trăm.

   Trước cửa quán của Bình là Quán của Liên người Hải Phòng , cùng đồng chất với nhau, nên gặp nhau là thấy quý mến nhau ngay. Có điều Bình dị ứng với Liên. Nó có nguồn cung cấp gái  rất nhiều, thỉnh thoảng loại mười hai, mười ba tuổi ở tận miền Tây xa xôi cũng đến tay nó. Tội nghiệp mấy con bé bị Liên mua lại, Liên bắt chúng đi khách , chúng sợ hãi khóc lóc xin được thả về. Thế là những trận đòn thừa sống thiếu chết, tiếng chửi rủa ầm ĩ. Có đứa bị mấy trận đòn đau quá  đành chấp nhận làm, nhưng có đứa cứng cổ nhất định không chấp nhận, hôm sau có xe con kê đít vào cửa chở thẳng em ấy bán vào trong sâu. Tính ra thì cũng có hàng trăm em bị Liên bán vào trong sâu như vậy. Vừa hôm qua gia đình người hàng xóm, cũng là chỗ quan hệ thân thiết có gọi điện lên nhờ Bình cưu mang thằng em , do chơi cờ bạc bị bắt, nó được tại ngoại  nên gia đình muốn gửi nó sang bên này, để ở nhà dễ bề lo lót cho nó. Bình đồng ý  cho lên ở cùng, Thằng  Dũng cũng không phải làm gì, chỉ bia bọt rồi quanh quẩn quanh khu  này mà thôi, nó cũng là đứa có duyên, nhìn được, nên Liên hay vẫy nó sang bên đó tán chuyện với nhau.


     Buổi trưa Trời nắng hanh khó chịu , nơi này là vậy , có nắng thì rất oi ả, ngột ngạt vì  nhà thấp , đường lại trải toàn bê tông, cây cối không có, nhưng ban đêm thì lại rất lạnh vì hơi núi đá toát ra. Bình đang nằm ở phòng cuối nghỉ trưa, Lan Anh nằm bên cạnh đang mân mê  thằng bé của Bình. Thì từ phòng giữa tiếng thình thịch , phập phọt vang lên rất mạnh làm Bình tỉnh hẳn ngủ. Tiếng âm thanh xác thịt đó liên tục với cường độ mạnh, mùi xác thịch toát ra làm Bình có cảm giác ngột ngạt hơn rồi tiếng cái Hiền la ó kêu lên : Khoai khoai ( Nhanh nhanh ) Ôi trời ơi mệt quá. Bình thấy vậy bảo Lan Anh ra coi xem sao. Khi con bé trở vào nó bảo : Anh ơi thằng này nó chơi cả tiếng rồi không ra , mà thay mấy lần bao rồi. Cái Hiền nó kêu mệt quá. Bình ngồi dậy nói : Để anh ra xem sao. Bình ra mở cửa phòng thấy cái Hiền nằm tênh hênh, ngực nó nẩy lên từng chặp. Thằng Trung Quốc vẫn căm cúi phệt liên tục. Bình nhận ra thằng cửu Vạn vẫn hay đi qua cửa quán của mình, nó vẫn nhìn đám nhân viên với ánh mắt thèm thuồng mỗi khi chầm chậm qua. Chắc hôm nay nó kiếm được kha khá nên quyết một phen. Thằng này người thấp đậm, chắc nịch  nhìn như một gã đồ tể, mỗi tội da nó trắng, đầu cạo cua. Bình bảo : Ê. Mày nhanh lên chứ , em ấy không chịu được rồi. Nó vừa  lên xuống vừa quay lại bảo : Tao chưa ra được, mày không thấy à ?. Cái Hiền vừa khóc vừa kêu : Anh ơi em chịu không nổi rồi , anh bảo đứa khác vào thay đi. Bình nhìn thấy tội cho cái Hiền Nó cứ nằm thẳng cẳng cho thằng kia thục  mạnh liên tục. Nhìn cái hang đỏ lòm sâu hoắm như muốn toét ra mà thấy thương quá. Bình bảo với thằng cửu vạn : Mày dừng lại đi , tao đổi cho mày đứa khác. Nó có vẻ hậm hực nhưng cũng phải dừng lại. Hiền ngồi dậy cứ tồng ngồng như thế chạy xuống buồng tắm, tiếng khóc dấm dứt đến tội. Bình đổi cho nó một đứa. Con bé chấp nhận không dùng bao nên thằng cửu cũng không trụ được lâu. Bình xuống nhà ngồi uống nước, một lát thì thấy thằng cửu đi xuống, mồ hôi nhễ nhại trần trùng trục , nó ném mớ tiền nhầu nát xuống bàn, rồi cười ngượng nghịu đi ra khỏi quán . ( Còn nữa )

CHỢ THỊT ! ( Dẩn Dẩu Trê ! ) Truyện ngắn của Lao Quangthau. Phần 6




    Sáng. Bình đợi tất cả nhân viên làm vệ sinh xong, Bình mới xuống nhà. Lúc đó mọi việc đã đâu vào đấy rồi. Chị Oánh cũng đang xào nấu chuẩn bị cho bữa ăn trưa. Chiếc xe máy đỗ xịch trước cửa.
Hai  người Trung Quốc bước vào cửa. Bình đang ngồi uống trà cùng thằng Dũng , thấy hai người vào, Bình nhận ra ngay A Tài  ( Người Phúc Kiến nhưng ra Bằng Tường  làm ăn sinh sống ). Bình đứng dậy giơ tay ra bắt rồi nói : ATài hả , lâu rồi mới gặp. A Tài nói : Em nghe nói anh mở quán ở đây nên ra thăm anh, đây là đàn em của em, Tài nói và vỗ vai thằng em đi cùng. Bình nói : Ngồi đi cậu. Dạo này cậu làm gì rồi ? Tài trả lời : Em làm lung tung thôi à, bây giờ cũng chưa biết làm gì. Bình bảo nhân viên lấy mấy chai bia ra , bảo chị Oánh làm cho đĩa mồi, Mấy anh em ngồi chuyện trò rôm rả. A Tài  lấy vợ người Hà Nội. Lan Trắng trẻo xinh gái, cao ráo người hơi đậm, cô có sạp hàng bán giầy dép tại chợ Bằng Tường. Mới mấy hôm trước thằng đàn em người Trung Quốc cũng kể với Bình về vợ chồng A Tài, nó bảo ; A Tài được bọn Hồng Công nó về mua đứt để sang đó làm việc cho giới maphia Hồng Công, Nhưng Tài nó không chịu đi, chắc không muốn xa vợ con nó. 

    Bình cũng biết A Tài là dân có số má ở đất Bằng Tường này, dưới tay cậu ta cũng có nhiều đàn em theo. Tài  người gầy , dong dỏng cao, trắng trẻo đẹp giai, nhìn rất thư sinh, điềm đạm. Nhưng sau vẻ bất cần tiềm ẩn đầy sự nguy hiểm. Bình Hỏi Tài : A Tài à, cậu có thích em nào không thì cứ tự nhiên ! A Tài bảo : Em không dùng đâu, rồi quay sang thằng đàn em, mày chọn một đứa lên mở hàng cho anh tao đi. Thằng đàn em vâng dạ rồi chỉ một em, chúng cùng nhau lên gác. A Tài nhìn Bình Nói : A Bình à, có việc gì cứ gọi em một câu, đừng ngại.  Anh lưu số máy của em vào đi. Rồi Tài đọc số máy cho Bình. Tài nói tiếp : Con vợ em nó bán hàng trong Bằng Tường đó. Nó nói với em, em mới biết anh mở quán ở đây đó. Đang nói chuyện thì một thằng đi qua nhìn vào thấy A Tài  ngồi trong quán nó mừng rỡ bảo : Anh rể , anh ra đây chơi hả? Rồi nó quay sang Bình nó reo lên : A Bình hả, anh trai của A Hùng hả. Bình bảo : Mày là Thằng … Thằng cu ngắt lời Bình nói : Em là Lung  trước cũng làm tả sích ở Lũng Vài đây, Anh Rể em cũng lấy hàng của bọn anh mãi đó. Bình bảo : Tao nhớ rồi , thế bây giờ mày làm gì ? Lung  nói : Em chưa làm gì, cũng đang vật vờ thôi. Bình bảo nó : Mày chưa có việc gì thì ở lại đây mà phụ việc cho anh. A Tài nói xen vào : Phải vớ, em ở đây mà giúp A Bình. Nó vội nói : Vâng để em về thu xếp rồi mai em lên.

  Mấy bà người Thổ ; Tay nải , quang gánh ào vào nhà, theo sau là Thằng Hải bạn thân của Tuấn. Mấy bà Thổ bảo một người trong bọn : Đây quần áo đây , mau thay ra để mấy chị còn về. Bình hỏi mấy bà Thổ : Bao nhiêu tiền hả chị ? Rồi đưa tiền công dẫn đường cho họ. Hải kéo Bình lại rỉ tai nói nhỏ : Anh ạ, con bé này nó tên là Hiền nó muốn đi làm , nhưng nó nói với gia đình là lên Hà Nội thôi , nó người Vĩnh Phúc, tính có vẻ ương lắm, anh cẩn thận. Bình bảo : Được rồi, cậu yên tâm , không sao đâu. Hải nói tiếp : Em phải về cho kịp chuyến xe cuối, mai em còn bận việc gia đình nữa. Bình nói : Thôi ở đây mai về đi, muộn rồi mà. Hải bảo : Không được anh ạ, em phải về. Bình rút ví lấy tiền tầu xe đưa cho Hải. Cậu ta lại hớt hải chạy theo mấy bà Thổ để về bên kia biên giới. Bình bảo nhân viên kêu em mới tới đi tắm rửa còn chuẩn bị ăn cơm. Buổi tối sau khi ăn cơm xong Bình nhận được điện thoại của Hải cậu ta có vẻ lo lắng nói : Anh à, anh đưa ngay cái Hiền về đêm nay cho em nhé. Nhà nó có chuyện, kiểu gì anh cũng phải đưa nó về. Bình nghe Hải nói vậy liền gọi điện gọi mấy bà người Thổ sang ngay đưa người về. Bình cũng thu xếp hành lí cùng Hiền vượt biên trở về. Hiền có mấy bộ quần áo và tập sách rất dầy cô bảo toàn là bài hát. Tốp người bắt đầu leo ngược núi trở về Việt Nam. Bình nói với mấy bà Thổ. Bà phải đưa bọn tôi về thật an toàn, không có sơ sẩy gì đấy.

    Trời tối như mực. Xa xa mới có mấy ánh đèn pin nhỏ xíu loang loáng ánh lên, chắc của bọn cửu cõng hàng lậu. Cả khu vực vùng biên yên ắng . Mấy bà Thổ cùng cậu đàn em của Bình cũng là người Thổ chia làm hai tốp, theo yêu cầu của Bình là phải an toàn tuyệt đối nên họ đi vòng vèo qua mấy bản người Thổ. Tiếng chó sủa ran mỗi khi bọn Bình đi qua, khiến Bình lo lắng. Lội qua mấy khu ruộng, vườn, xa hẳn khu vực cửa khẩu mời cắt ra đường cái. Trời đêm muộn nên núi đá bốc ra hơi lạnh. Vậy mà  Bình mồ hôi túa ra ướt lưng. Vừa đi vừa nghĩ không biết có chuyện gì ở nhà lại vừa lo bị Biên Phòng bắt được. Cuối cùng thì cũng ra đến đường, tiền nong trả cho nhóm người dẫn đường xong. Hai người quay ngược vào khu chợ Tân Thanh lấy xe máy gửi ở đấy. Bình chở Hiền một mạch về đến Lạng Sơn thì gần mười hai giờ đêm. Bình nói với Hiền : Bây giờ chúng ta mở phòng ngủ lại, sáng mai  sẽ về sớm. Hiền gật đầu bảo : Vâng thế cũng được, mai anh cho em về Hà Nội là xong. Bình mở phòng. Hai người cất đồ, Tăm rửa xong Bình nói với Hiền : Chúng ta đi ăn đêm thôi rồi về ngủ. Bình đưa Hiền vào một nhà hàng vẫn còn mở cửa, hai người gọi đĩa thịt gà luộc, đĩa rau cải Ngồng xào và mấy chai bia Hà Nội. Cụng cốc xong ; Bình hỏi Hiền : Nhà em sao tự nhiên lại có chuyện vậy ?. Hiền trả lời : Em cũng không biết, có lẽ bố mẹ em nghe ai nói đến chuyện em qua đất Trung Quốc làm nên họ sợ chăng. Bình gật gù nói : Ừ có lẽ vậy . Vừa ăn Hiền vừa kể chuyện của cô : Em đang chuẩn bị đi thi hát đó, em cũng đã nộp hồ sơ rồi , nhưng vì buồn chuyện gia đình em mới bỏ đi, nhưng giờ quay về chắc em sẽ lại đi thi. Bình lắng nghe Hiền nói rồi nhìn Hiền từ đầu xuống dưới mà nghĩ; Cô bé rất đẹp, da hơi ngăm ngăm, người vừa phải, nét nào ra nét ấy. Giá cô ấy làm cho mình thì tốt quá.

    Mở khóa phòng. Bình làm vệ sinh cá nhân xong, đến lượt Hiền. Máy lạnh đã được mở sẵn, khiến Bình rùng mình nhẹ. Bình trút đồ còn mỗi chiếc quần sịp mầu đỏ rồi lên giường. Hải leo lên theo. Bình bảo : Em cởi quần áo ra đi. Hiền Ngoan ngoãn nghe bình cởi đồ ra. Người Hiền đẹp quá, bộ ngực tròn căng đầu nhũ hoa nhỏ xíu như hạt lạc nhỏ cứng ngắc vểnh lên . Bình kéo cô lại gần, rồi nói vào tai : Em đẹp lắm, rồi Bình đưa lưỡi lướt nhẹ vành tai Hiền, khiến cô nổi hết da gà, người  thoáng rùng mình. Bình nhẹ nhàng thơm nhẹ lên má , rồi môi Hiền, một sự ấm áp thơm ngọt lan sang Bình. Cảm giác thật tuyệt, nó lâng lâng ấm áp. Tay Bình đang vuốt nhẹ xuống phần ngực săn chắc , vê nhẹ hạt lạc khiên Hiền rên nhẹ, cô ưỡn cong người . Rồi đến chiếc bụng phẳng lì, có chút mỡ hơi cong lên cùng chiếc rốn sâu hắm. Hiền người nóng ran ôm chặt phần trên của Bình. Thảm cỏ loăn xoăn nằm ép sát xuống chạy lan xuống đầu con suối đang ri rỉ  chực tràn ra. Bình cảm thấy đê mê khi cảm nhận được mùi thơm nồng ngai ngái. Chẳng còn gì khoảng cách , hai kẻ nóng rẫy quấn lấy nhau trong hoan lạc. Sự xâm nhập khít khao và co bóp mạnh làm Bình chơi vơi cùng cái hôn sâu hoắm đầy tham lam của Hiền. Cứ vậy Hai kẻ chưa nhớ hẳn tên nhau, chưa biết rõ cuội nguồn nhưng cùng một luồng điện, trùng về cảm xúc đã cùng tấu lên bản hoan ca của trời đất.  Chỉ đến khi Bình  bị co rút  mút chặt từ Hiền, cộng với vòng tay siết chặt. Bình giật người từng cơn rồi chìm trong viên mãn tột độ. Phải một lúc hai người mới rời nhau ra được. Mồ hôi ướt sũng một mùi hương thơm ngầy ngậy tỏa khắp phòng. Hiền lại nói về ước mơ ca sĩ của cô…

   Bình hỏi Hiền : Em có muốn gặp lại anh không ? Hiền ôm vai Bình rồi nói : Đêm nay là đêm cuối cùng của chúng mình, Rồi đường đi đôi ngả, em sẽ biến mất cùng giấc mơ của em. Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Đêm nay sẽ là kỉ niệm đáng nhớ nhất đời em. Em ngủ với một người đàn ông xa lạ, nhưng không hiểu sao sự cuốn hút và thăng hoa của thể xác thì thật tuyệt, em thực sự thích anh. Nhưng thôi chỉ là kỉ niệm thôi anh nhé. Chúng ta rồi sẽ quên tên nhau. Bình nghe Hiền nói vậy trong lòng không khỏi bùi ngùi, cũng lâu lắm rồi Bình mới gặp được người hợp với mình về chuyện ân ái như vậy, mùi da thịt của Hiền làm Bình ngây ngất. Vậy mà phải chia tay cô ấy. Bình nói : Anh rất tiếc lại gặp em trong hoàn cảnh này ! . Thôi đành chấp nhận vậy. Rồi mai em lại trở lại với thế giới của em. Anh mong em sẽ toại nguyện với giấc mơ đó. Hiền ôm chặt Bình rồi nói : Vâng sẽ là như thế anh nhé. Đừng cố ý tìm lại em.  Bình ngậm ngùi rồi chồm lên , phủ lên người Hải,  hai người thật sự hòa hợp. Cuộc giao hoan này còn mạnh mẽ hơn nhiều lần đầu, sự ướt át với mùi  thơm ngầy ngậy đã làm cả hai chìm dần, chìm dần. Cuộc yêu như bất tận, đến rã rời, đến ướt sũng tấm ga dưới lưng họ…

                                                                              ( Còn nữa )

CHỢ THỊT ! ( Dẩn Dẩu Trê ! ) Truyện ngắn của Lao Quangthau. Phần 7.



      A lúi ! Mấy chị cho em hỏi : Có anh Lung nhà em ở đây không ạ ? Mấy con bé nhân viên đang dọn dẹp trong nhà dừng tay rồi hỏi lại :
Chị tìm ai cơ ạ ? Con bé vừa hỏi lại nói tiếp : Dạ em hỏi anh Lung . Vừa lúc thằng Lung mồ hôi nhễ nhại xách con lợn sữa nặng khoảng hơn chục cân về. Nó thấy em gái đến nó liền bảo : Hồng , mày sang đây làm gì đấy ? Con bé tên Hồng đáp lại : Dạ anh trai, em sang thăm chị gái mà, muốn vào xem chỗ anh làm  thôi. Cũng vừa lúc Bình từ trên gác đi xuống, nhìn thấy thằng lung quẳng con lợn sữa dưới chân Bình hỏi : Mày mang lợn đi đâu đấy, nó cười hề hề rồi nói : Đại ca , em lấy của mấy thằng chở lợn sang bán đấy ạ. Để em quay cho anh ăn. Bình mặt tỏ ra hơi khó chịu nói : Mày lại trấn của người ta chứ gì ? Thàng lung lắc đầu nói : Không ạ, em xin đàng hoàng mà. Thì xin hay lấy cũng như nhau thôi. Cái mặt mày người ta không cho mới là lạ. Con bé Hồng cứ tủm tỉm cười nhìn Bình không chớp mắt. Bình hỏi Lung : Đây là em mày à ? Nó bảo : Vâng , em gái em đấy ạ. Rồi nó ngoắc cái đầu sang em nó bảo : Em gái, mày chào đại ca đi. Hồng cười rồi nói : Dạ em chào anh , em đến xem có phải anh Lung làm ở đây không. Lung nói xen vào: Đại ca, em để con lợn ở đây , để em đi lấy than củi với lá móc mật về quay nhé. Bình hất đầu bảo : Mày để trong bếp đi, để đây nhìn ghê quá. Thằng Dũng bảo :Thôi mày đi lấy đồ đi để tao bê vào.

    Bình nhìn Hồng rồi nói : Em vào trong này uống nước . Hồng trả lời : Thôi Anh, để khi khác em lại, em chỉ muốn biết anh trai em làm ở đâu thôi . Bình nói : Thôi cứ vào đây đã đừng ngại, ở đây ăn cơm rồi về, anh cũng muốn hỏi em về thằng Lung. Hồng tỏ ra miễn cưỡng , cô nem nép đi vào ngồi xuống đầu chiếc ghế dài trong phòng . Bình vừa rót  nước vừa nhìn như xoáy vào Hồng khiến cô càng thu người lại. Bình nghĩ ; Lạ thật thằng anh bặm trợn thô thiển mà có đứa em gái thùy mị dễ thương thế. Mái tóc đen bóng, da trắng như bột, môi đỏ thắm, mắt to tròn như trái nhãn , toát lên vẻ thông minh lanh lợi. Người Hồng tầm thước, gái thổ như vậy là đẹp lắm rồi. Bình chậm rái nói : Em uống nước đi, Thế thằng Lung nó có vợ chưa, nó có làm ăn gì không hả em ? Hồng cầm chén trà nóng, cô cúi đầu ra vẻ phân vân, rồi cô nhìn vào mắt Bình cô nói : Dạ , anh Lung nhà em anh ấy có vợ rồi, nhưng mới bỏ nhau, con trai anh ấy bẩy tuổi rồi, đang ở với mẹ nó. Anh ấy giờ chẳng làm gì cả, ở nhà trông anh trai cả đang ốm thôi. Cũng may anh cho anh ấy ở đây làm việc chứ không anh ấy lông bông cũng chết. Bình nghe Hồng nói đến đó thì bảo : Vậy là nó có vấn đề . Hồng nói theo : Vâng anh giúp em với không có rồi lại hỏng nốt thôi. Bình bảo : Ừ Anh sẽ để mắt đến nó. Rồi Bình hỏi Hồng : Em có gia đình chưa ? Hồng cười mỉm rồi nói : A lúi Em còn chưa có người yêu mà . Bình cười bảo : Vậy yêu anh đi anh cũng chưa có vợ. Hồng bảo : Anh lại trêu em. Bình nói : Thật mà em hỏi anh giai em đi . Bình vừa nhắc đến nó thì thằng Lung mang vác một đống rơm rồi than củi , một ôm lá móc mật tươi về, nó cùng thằng Dũng kê gạch ở cuối dẫy nhà , thằng Lung cũng giỏi , kiếm được cả mật ong. Chẳng mấy chốc con lợn sữa đã ngả sang mầu vàng tươi bốc mùi thơm lừng , thật ngon và thật đẹp mắt.

     Bình điện cho A Coong bảo ra  Pò Chài uống rượu. Sau mươi phút , mọi người đã nhập mâm. Cả nhân viên  lẫn khách có đến mười lăm người. Mọi người cụng li vui vẻ. Bình ngồi canh Hồng. Khiến cho mấy đứa nhân viên hay ngủ với Bình tỏ ra rất khó chịu. Bình mặc, bọn chúng vừa ăn , vừa thay nhau lên gác mỗi khi có khách vào. Nhiều lúc tiếng rên rỉ của nhân viên với khách vọng xuống cả dưới nhà khiến Hồng đỏ mặt. Bình thấy vậy, quay sang Lung nói : Lung à, tao muốn làm em rể của mày. Có tí rượu vào thằng Lung hớn hở nói : Được quá ấy chứ, đại ca chưa vợ , em gái em chưa chồng mà. Hồng lừ mắt anh trai. Bình cẩm li rượu nói : Đây nhé ; Trước mặt A Coong , thằng Dũng, thằng Lung này Tôi tuyến bố sẽ lấy em Hồng làm vợ. Hồng cười bẽn lẽn, rồi nói , anh cứ trêu em, Bình bảo : Anh nói bằng thật mà. Trong thâm tâm Hồng đã ưng cái bụng với Bình từ lúc chạm mặt. Người đàn ông Hà Nội, trắng trẻo đẹp giai, có cái nhìn  ban đầu đã làm Hồng luống cuống , cô có cảm giác như muốn lột đồ ra để sáp lại người Bình. Cô phải hết sức kiềm chế để che dấu cái ham muốn đó. Nhưng Bình thấy hết. Thấy sự rạo rực thèm muốn của Hồng.

   Bữa trưa đã xong Hồng Xin phép về Việt Nam. Bình nói nhỏ vào tai Hồng, mai em sang với anh nhé. Hồng không nói gì , chỉ gật nhẹ đầu rồi đôi chân díu vào nhau, cô lũn cũn chạy về phía cửa Khẩu. Bình chỉ mặt Lung nói : Mày để mắt đến em gái mày đấy nhé. Tao sẽ quản nó đấy . Lung bất đắc dĩ nói : Vâng em sẽ quản con em em mà. Bình Vui lắm lần đầu quen một em gái Thổ lại đẹp như vậy. Bình ngó trước ngó sau rồi hỏi bọn nhân viên: Ở thằng Dũng nó đi đâu rồi ấy nhỉ? Mấy đứa nhân viên hất hàm qua bên đường rồi  nói với Bình: Anh ấy sang nhà chị Liên từ nãy rồi. Bình lẩm bẩm bẩm : Mẹ , thằng này nó định hại mình chắc, con Liên nó đang ở với chồng mà. Dũng mặt có vẻ không vui khi bị gọi về cậu nhìn Bình rồi nói : Anh bảo gì em đấy ạ ? Tao bảo này : Vợ chồng con Liên nó thân với tao, thằng chồng nó cũng ra đây thường xuyên, mà mày với con Liên làm vậy tao không biết ăn nói thế nào với chồng nó, theo tao mày lên dừng lại đi. Thằng Dũng mặt sưng lên rồi nói : Anh kệ em , chẳng liên quan gì đến anh cả, anh cũng đừng can thiệp vào chuyện của em. Bình nóng mặt khi nghe  thằng Dũng nói vậy Bình nói : Mày đang ở nhà tao, tao có trách nhiệm với cả gia đình mày nữa , vì chính gia đình mày gửi mày cho tao. Thằng Dũng bảo tôi đéo cần ông lo cho tôi. Bình nói : Vậy thì tốt nhất mày ra khỏi nhà tao. Thế là thằng Dũng lên gác lấy quần áo, trước khi ra khỏi cửa nó còn nói: Rồi ông biết tay tôi. Bình không nói câu nào, Thằng Dũng hiên ngang sang thẳng nhà Cái Liên. Bình chỉ tiếc cho cái lòng tốt của mình; Nuôi nó bị truy nã cả năm trời, đến lúc nó có cửa khác thì nó cặc dái vào mặt mình.

    Đang bực mình thì Hồng từ Việt Nam sang. A lúi em chào các chị ! Hồng bẽn lẽn chào mấy cô nhân viên của Bình . Bình nhìn Hồng cười rồi bảo : Vào đây em, Mắt Hồng sáng long lanh cô len lét đi vào . Bình đứng dậy bảo với Hồng : Đi lên trên này đi em. Hồng kêu : Dạ. Rồi theo Bình lên gác. Bình mở phòng cuối cùng rồi bước vào trước. Hồng theo vào sau. Bình ngồi xuống đệm kéo Hồng lại bên mình. Bình nói : Từ hôm qua , anh cứ mong cho nhanh hết ngày để được gặp em. Hồng cũng bẽn lẽn nói : Vâng em cũng thế. Bình nâng cằm Hồng lên rồi nhè nhẹ hôn lên má rồi dừng lại trên môi Hồng. Bình nhẹ nhàng lách chiếc lưỡi của mình qua đôi môi đang hé dần. Hồng rung người nhè nhẹ, rồi như giật mình, cô ôm vội Bình. Hai người trao nhau nụ hôn thật nồng nàn, thật sâu. Bình lần tay cởi từng chiếc khuy áo của Hồng, Rồi luồn tay ra sau lật mấy cái móc ra, chiếc áo con rơi xuống. Bộ ngực bánh dầy trắng phau hiện ra, chúng được điểm ở giữa một nốt đỏ hồng xinh xắn rất đẹp. Bình vục mặt vào đấy , mà hôn , Đầu lưỡi của Bình lướt nhẹ rồi lật lật làm Hồng giật nẩy từng cơn, cô lả người , trườn người nằm xuống , mặc Bình đang đắm đuối tận hưởng cái êm ái, thơm nức mùi hương con gái. Hồng mặc cho Bình lột dần mấy món đồ còn lại, Hồng như mụ đi trong cảm giác đê mê. Khi chiếc lưỡi đầy âm mưu lướt nhẹ vào vùng cỏ  giầy lúp xúp rồi nhẹ nhàng khơi dòng ,  tách nó sang hai bên bờ. Đến lúc này Hồng không chịu được nữa, cô ưỡn người rồi hai tay bấu vào đầu Bình, miệng khẽ rên lên.

   Hồng mụ đi đến khi Bình phủ lên người , rồi một sự sâm nhập nhẹ nhàng nơi cửa ngõ làm Hồng thấy mắt mình như sáng lên mọi thứ đang rạo rực như những âm thanh của cả bầy chim đang hoan ca chào bình minh, bỗng Hồng giật nẩy mình rồi ôm chặt Bình miệng thốt kêu ;  A lúi rồi Hồng như mụ đi . Bình một mình độc diễn cùng với cơ thế nóng rấy đầy nhựa sống tuôn trào, Thỉnh thoảng những tiếng vô thức ; A lúi  thoát ra từ miệng Hồng. Lần đầu tiên cô thấy sự xâm nhập đầy mê hoặc như vậy, cô cứ bay , bay cao dần lên, những cái râm ran nóng dần tích tụ lại quanh khung xương chậu , rồi đột ngột bùng lên chạy lan tỏa xuống khắp cơ thể. Hồng chới với, chới với, như đang trôi dạt đến một vùng địa đàng nào mới , Như không còn ở nơi đất Thổ cằn cỗi của mình nữa .  ( Còn nữa )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét