Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

NGHĨA VỢ CHỒNG ! Phần 3 . Truyện ngắn của Lao Quangthau

NGHĨA VỢ CHỒNG ! Phần 3 . Truyện ngắn của Lao Quangthau


   Đào có chửa được hơn ba tháng thì gia đình  nhà chồng cho hai vơ chồng cô ra ở riêng. Họ cắt cho vợ chồng Đào miếng đất ngay sát mép  con mương lớn của làng. Mỗi người chung một tay, đóng góp một ít , cuối cùng cái nhà cuả Vợ chồng Đào cũng hoàn thành. Lòng nhà khoảng  bẩy mét vuông. Tường nhà được làm bằng đất  trộn với rơm rạ trát lên khung tre. Mái nhà được lợp bằng rơm rạ , phía ngoài; Bên trái nhà được quây tạm chỗ đặt ba ông đầu rau để đun nấu, có cái liếp bằng cót chống tạm che mưa nắng. Mấy ngày đầu Đào cảm thấy thật sung sướng khi mình được ra ở riêng. Xung quanh hàng xóm; Mấy ông cả bà lão mỗi lần thấy bóng Đào đều tấm tắc khen : Con bé đẹp gái quá, dáng này rồi đẻ dễ lắm đây, lại ngoan nữa, à mà này con : Kiếp trước chắc con tu khéo lắm nên mới lấy được thằng Dần, chăm chỉ, hiền lành đấy nhá ! Thường thì Đào vâng dạ rồi cúi mặt lủi vào chiếc lều của mình.


     Mảnh sân nhỏ mấy chục mét vuông được bao quanh bằng những cành dâm bụt với cây duối, chúng cũng đã lên lúp xúp. Mùa xuân ẩm ướt  làm cho ngôi nhà  lúc nào cũng nhơm nhớp khó chiu, nhất là nền nhà bằng đất nện. Những cơn gió mùa cuối cùng lùa từ con mương sau lưng nhà lùa lên, len lỏi từng góc trong ngôi nhà bé tẹo, làm cho Đào lúc nào cũng run rẩy vì lạnh. Dần cứ mở mắt là ra khỏi nhà, cậu sang nhà bố mẹ lục lọi làm bát cơm nguội, rồi la cà trong làng chén trà chén rượu , có ai ới việc gì thì làm . Dần bỏ mặc vợ mình ở nhà , cậu không cần biết Đào xoay xở thế nào , buổi sáng có gì cho vào miệng không. Nhưng tới giờ cơm trưa là vác mặt về ngồi vào mâm cơm, kiểu gì Đào cũng phải chuẩn bị sẵn cho Dần một chai rượu nhỏ. Trong bữa cơm Đào cứ phải ngồi ăn nhẩn nha mặc dù chỉ có mấy cọng rau luộc với vài quả ớt tươi, cùng bát nước mắm mầu nhạt thếch. Mục đích chỉ để đợi Dần nhấp từng tợp rượu. Ban đầu còn lôi chuyện làng xã ra nói, chê bai người này người kia, cứ qua đôi chén kiểu gì Dần cũng lại quay về cái chuyện Đào thất trinh với thằng bỏ mẹ nào đó. Có lúc Đào uất ức không chịu được cãi lại thì ít nhất cũng là đôi đũa lao vào mặt. Đào cứ ngồi chịu trận như vậy cho đến khi Dần quệt đũa vào mép rồi ngật ngưỡng đứng dậy lại bên chiếc bàn uống nước ngồi xuống.

    Nói là chiếc bàn , thực ra nó chỉ là miếng gỗ  thô được đặt trên bốn cái cột tre đóng xuống đất, và mấy khúc tre được đóng xuống làm hai cái ghế dài hai bên. Chiếc giường gỗ tạp được kê liền kề, chúng được ngắn bởi chiếc ri đô màu gụ mang từ bên nhà đẻ của Dần sang. Đào cắm cúi rửa bát ngoài bờ ao, chợt nghe tiếng Dần réo : Cô  lại lỉnh đi đâu rồi , vào đây tôi bảo. Đào nghe chồng kêu vậy, khoắng vội mấy chiếc bát rồi te tái bưng chiếc mâm lên xếp vào chiếc sạp tre trong bếp. Đào chạy vào nhà chưa kịp hỏi thì Dần lại lôi Đào lên giường. Đào bảo : Anh để tôi  ra khép cửa đã. Dần hất hàm bảo : Sao phải khép, vợ chồng ngủ với nhau có gì lạ chứ, nói xong Dần lại ngấu nghiến tụt quần của Đào ra. Đào cam chịu cái thói quan hệ vợ chồng bất kể lúc nào của chồng, Dần vừa hùng hục cầy vừa lảm nhảm nói về chuyện bị đổ vỏ . Đào luôn phải nhắc, Anh làm nhẹ thôi  kẻo động đến con. Mặc, Dần vẫn cứ thục lấy được, vẫn cứ ngấu nghiến đôi bầu vú đang cương lên, đầu  ti bắt đầu to dần ra và đỏ thẫm lại. Dần ngậm, mút rồi nhay cho chán, đến khi chuẩn bị ra là Dần lại lấy hai bàn tay vừa bóp vừa nhào nặn hai vú của Đào, Mặc kệ cho cô nhăn nhó kêu đau. Chỉ đến khi Dần hộc lên, miệng lảm nhảm: Này lừa ông này… Rồi giẫy giẫy liên tục , được một chút thì Dần đờ người ra rồi nằm vật ra cạnh Đào. Mặc cho Đào tủi thân , hai hàng nước mắt lăn dài trên khóe mắt. Từ ngày làm vợ Dần đến khi ra ở riêng, ngày nào Dần cũng dầy vò Đào đôi ba lần như thế. Mặc Đào có cảm thấy hứng tình, có thích hay không. Đào kìm nén tiếng khóc không để phát ra thành tiếng .

     Trong bụng vẫn lo cho đứa bé liệu có mệnh hệ gì không. Đào nấc nhẹ từng chặp , cái bụng dưới đã hơi nhô cao lên một chút, nhìn có phần gợi cảm hơn. Đám cỏ rậm rì xanh mướt gồ lên rõ cao , nó cứ phập phồng  từng cái theo tiếng nấc. Đào cứ nằm tênh hênh như vậy, gặm nhấm nỗi đau cùng với những lời sỉ nhục của chồng. Còn Dần nằm bên cạnh đã gáy từng chặp, từng chặp, có lúc rung lên như tiếng hổ gầm từ nơi hoang dã nào vọng lại. Đào không chịu được cảnh tượng này nữa, cô nhổm dậy vơ chiếc quần  lụa mặc vội vào rồi kéo chiếc vỏ chăn đắp qua người chồng. Đào đi ra bậu cửa ngồi , lòng nghĩ lan man đến những ngày sau này  sẽ sinh sống ra sao?. Với Dần, anh ta chỉ đi làm thuê loanh quanh trong làng, ai có việc gì thì ới , được trả công đồng nào là ném vào rượu hết, chẳng đỡ đần được cho Đào cắc bạc nào. Nghĩ đến đây nước mắt lại trào ra , cô đứng dậy vớ con dao quắm đi về phía đồi hoang mong kiếm được ít củi khô.

    Đào chuẩn bị đến ngày sinh nở mà vẫn luôn đứt bữa. Cô chẳng biết trông nhờ vào ai. Anh chị ruột trong nhà thấy Đào như vậy, họ cũng ngoảnh mặt đi. Bà mẹ như khắc tinh với Đào, họa hoằn lắm bà ném cho vài bát gạo. Đến tháng đẻ rồi mà  nhà cũng chẳng có đồng nào lận lưng , gạo cũng không . Đào thực sự lo đến ngày nằm một chỗ không biết sẽ ra sao, Dần cứ bỏ mặc Đào như vậy, không hỏi han cô lấy một câu , cũng chẳng cần biết nhà có còn gạo không, hay vợ đã ăn gì chưa. Càng ngày Dần càng  bỏ bê Đào ở nhà, đi làm được đồng công nào là đi ra quán rượu chè đến hết. Buổi trưa, vừa ăn xong mấy miếng sắn luộc của người hàng xóm cho . Đào thấy trong người khó chịu. rồi những cơn đau âm ỉ từ xương chậu hiện dần, Sự chuyển động mau hơn của đứa bé , làm Đào luống cuống, cô vơ vội mấy mảnh vải thô cùng mấy chiếc tã cũ đi xin được, quơ vội cho vào chiếc làn mấy đã cũ. Cô khép cửa rồi cứ thế đi về phía trạm xá xã


     Đứa bé gái chào đời vào chiều tối, trong phòng bệnh xá vắng lạnh  chỉ có hai mẹ con cô nằm không một người thân thích , bụng bắt đầu nhão ra vì đói , Đào tủi thân  nằm ôm con mà nước mắt cứ lăn dài. Con bé đỏ hỏn đang ngủ ngon lành, thỉnh thoảng lại tóp tép cái miệng. Đào nhờ người nhắn cho mẹ. Đến tối  hẳn mới thấy bà tất tưởi đến. Bà nhìn hai mẹ con Đào  vẻ mặt cũng không ra buồn cũng chẳng ra vui. Bà nói với Đào : Thôi mày nằm ở đây, tao về nhà chuẩn bị cơm cháo cho, rồi bảo con em nó mang vào cho mày. Mai tao đến đón về ở nhà tao một tháng rồi hãy về nhà mày. Đào nghe mẹ nói vậy, cô mừng lắm. đang lo không biết lấy cái gì mà ăn, ai chăm sóc mấy ngày đầu thì mẹ cô nói vậy. Hôm sau , gần trưa thì mẹ cô đến , tay mang chiếc cặp lồng cháo nấu với móng giò , bà giục cô ăn nhanh còn về nhà. Phải gần một năm trời, hôm nay vì có em bé mà cô mới được ăn ngon thế này. Đào vừa ăn vừa tận hưởng mùi thơm béo ngậy của miếng chân giò được ninh dừ, mà nước mắt lăn dài. Bà mẹ đi làm thủ tục xuất viện xong quay lại thu vén mấy thứ đồ, tay bà cầm mấy miếng giẻ với mấy chiếc tã cũ , miệng tặc lưỡi : Rõ khổ. Rồi bà ẵm đứa bé, tay cẩm chiếc nón che cho con bé tất tả bước thấp bước cao ra khỏi bệnh xá . Đào lếch thếch chạy bộ đắng sau. Nhiều lúc cô như muốn sụm xuống, đôi chân có cảm giác  không phải của mình nữa. nó bải hoải nhẹ tênh , không muốn nghe theo cái đầu nữa. Dù vậy đào vẫn cố lê về đến nhà .  ( Còn nữa )

2 nhận xét:

  1. Chuyện của lão hay lăm !xin chào !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng em cảm ơn bác ạ. chúc bác ngày mới nhiều niềm vui !

      Xóa