Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

TRUYỆN TÂM LINH ! Nếu sợ ma thì không nên đọc.



Truyện tâm linh !


   Chiều nay lão có việc tạt vào nhà em gái lão . Gặp cô bạn thân từ nhỏ của em gái lão đang ngồi thẫn thờ trước cửa nhà em lão, mắt nhìn vô định, gương mặt vô hồn thật tội , chồng cô ấy mới mất chưa được trăm ngày. Em rể lão mở chai bia Hà Nội vừa lấy trong tủ lạnh ra mời lão. Lão ngồi cạnh Hương bạn của em lão rồi hỏi : Này em ! Từ ngày chồng em mất , cậu ấy có về lần nào không ? Hương nhìn lão rồi trả lời : Không anh ạ. Rồi cô nói tiếp giọng xa xôi như vô thức : Nhà của người ta thì người ta về là đương nhiên mà anh. Lão mới bảo : Không được em ạ. Người chết  rồi là âm dương cách biệt . Chết thì phải siêu thoát, chứ cứ vấn vương cõi trần là không ổn, ảnh hưởng tới  người sống mà người chết cũng không an lòng.

    Khi nghe lão nói mấy câu đó cô em mới nhìn lão ngại ngùng rồi cũng  lắp bắp kể, mắt  rớm rớm nước : Anh ạ trưa hôm ba ngày chồng em mất, Xác của chồng em vẫn để trong nhà xác đợi đến lượt phát tang , em ở nhà thắp hương trên bàn thờ thì có một con chuồn chuồn cứ lượn trên đầu em cả chục vòng , đến lúc em đưa tay lên xua nó thì nó đậu vào ngón tay em bám chặt, phải mười lăm phút nó mới bay đi. Đến đêm hôm đó em nằm ngủ thì chồng em vào nằm cùng và quan hệ với nhau bình thường . Lúc quan hệ em cũng không ý thức là chồng em đã chết . Đến lúc cúng tuần thứ ba thì  chồng em nhập vào thằng con trai em cứ khóc ầm lên và kêu luôn mồm là đi siêu thị nhé. Chả là lúc chồng em còn sống suốt ngày chỉ ăn cơm hàng xong là lại lôi nhau đi siêu thị.

   Sau trận đó Em đốt rất nhiều tiền vàng cho chồng em rồi khấn : Anh cũng nên đi đi đừng luyến tiếc trần thế nữa. Kể từ bây giờ em cũng sẽ cố quên anh. Có thế thì anh mới siêu thoát được. Chứ cứ đi vài bước rồi lưu luyến vợ con lại quay lại thì bao giờ anh mới tới nơi được. Kể từ lúc đó em treo tỏi khắp nhà chỗ nào cũng có tỏi , đi ra ngoài em cũng mang tỏi theo. Lão mới hỏi thế cậu ấy còn về không ? Cô ấy nói : Có hôm  năm mươi ngày anh ạ, anh ấy thấp thoáng về rồi khoác vai em, em bảo anh hôi quá mùi khét như cá rán bị cháy ấy. Anh ấy cười không nói gì mà lặng lẽ đi mất. Nhưng có điều rất lạ là ngay chiều hôm ấy cái lọ lăn nách của anh ấy , được cất sâu trong tủ mà tự nhiên xuất hiện ở giữa nhà. Thằng con em nó nhặt lên nó bảo : Mẹ ơi lọ lăn nách của bố này. Em cảm thấy lạnh hết cả người vì liên tưởng đến buổi trưa lúc em chê chồng em hôi quá. Lão  hỏi tiếp : Thế sau đó thì còn về không. Cô ấy bảo : Không anh ạ. Em cũng luôn khấn cho anh ấy ; Hãy đi đi nếu có đường tu tốt thì còn được đầu thai sang kiếp khác, chứ đừng vương vấn nơi này làm gì. Giờ có lẽ anh ấy đã đi thật rồi.


   Lão nghe đến đây thì cũng đã muộn trời chiều chạng vạng, hoàng hôn đã phủ mầu xám hồng nơi mé con Sông Hồng . Lão đứng dậy chào mọi người đi về. Để lại sau lưng người thiếu phụ tuổi bốn mươi mắt rớm lệ chắc đang nhớ lắm người chồng mới mất do bệnh ung thư dạ dầy. Cậu ấy ra đi trong hoảng loạn khi biết mình mang án tử để lại đứa con mới được năm tuổi đầu . 

7 nhận xét:

  1. Tội nghiệp cho hai mẹ con cô ấy ! Con thì còn nhỏ mà mẹ cũng chưa già ? Hổng biết tâm trạng Lão Quang Thầu thế nào ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tất mnhieen là cảm giác xót thương Bác ạ !

      Xóa
  2. yêu là thế đấy, hy sinh ước muốn của mình mong người mình yêu được những điều tốt đẹp. sang thăm lão nè, lúc nào cũng được đọc những chuyện ly kỳ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão cảm ơn Mẫn nhé ! Chúc đêm an lành !

      Xóa
  3. Nếu người mới chết mà người còn sống cứ nhìn thấy bóng về là nguy rồi đó. Không phải còn luyến tiếc trần gian mà chết phải giờ không tốt hoặc an táng vào ngày đại kỵ. Chồng cô giáo cùng ban với tôi trước cũng thế. Đêm về đi dép lê quèn quẹt khắp nhà làm cả 3 mẹ con nó phải chui hết vào một giường. Tôi bảo đi goi hồn ,vậy là chồng nó về bảo rằng đêm nào anh chả về đi trong nhà mẹ con đều nghe thấy. Nhà cô này ở gần chợ Quán toan.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghe ghê quá bác nhỉ. mà nhà vợ lão cũng gần quán toan đó.

      Xóa
  4. Đường Lê Văn Lương có nghĩa trang Quán Dền , cách nay 2 , 3 chục năm còn vắng vẻ và nhiều ma lắm ( bạn lão kể ) ! Giờ thì xung quanh là cao ốc , xe cộ inh ỏi & tắc đường , nên chẳng thấy ma nữa LQT à :)

    Trả lờiXóa