Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

MƯA RÀO ! Truyện ngắn của Lao quangthau

MƯA RÀO ! Truyện ngắn của Lao quangthau ( Truyện này xảy ra vào đầu những năm tám mươi của thế kỉ 20 )
 Phần1


  Vừa học đàn xong Toàn chào mọi người trong gia đình của thầy dậy đàn .Vội bước ra ngoài cửa . Vừa từ trong căn nhà tối u ám , chật chội . Toàn thò đầu ra ngoài thấy bầu trời cũng tối sầm lại rồi roạt roạt, ào ào, những đợt mưa rào mùa hạ quất thật nhanh, như đang nô đùa đuổi nhau . Bà cụ mẹ của thầy giáo vội vã dọn hàng, mấy người trong nhà cũng chạỵ ra, người thì che đậy, người thì bưng bê. Cả cái ngõ chợ Khâm Thiên bị cơn mưa rào quái ác làm cho nhốn nháo. Toàn lúng túng với chiếc xe đạp, áo mưa lại không có. Thầy dậy đàn thấy vậy liền nói : Đợi thầy vào lấy áo mưa cho. Toàn vội nói : Thôi thầy ạ, em sang bên nhà người yêu em bên ngõ Cổng Trắng có một đoạn thôi. Thầy giáo nói : Từ đây sang đó cũng ướt hết đấy. Toàn bảo : Vâng em chào thầy. Rồi Toàn lên xe cắm cúi phóng ra khỏi ngõ chợ. Mặc cho những đợt mưa chạy qua chạy lại đáp rát mặt, một tay gạt nước mưa trên mặt. Toàn  cố phóng nhanh trên chiếc xe Pơ Gio mầu copal .


      Về đến ngõ nhà Thúy. Cô người yêu của Toàn, trời đổ sập tối hẳn, mưa cũng không còn ồn ào như trước nữa mà đã rơi đều từng chặp.Toàn dựng xe trước cửa nhà Thúy. Kệ cho giọt danh từ mái rơm chảy ào ào vào chiếc xe. Trong nhà tối om, cửa khóa trong. Toàn đập cửa rồi gọi : Thúy thúy.. Không ai trả lời. Ngoài tiếng mưa vẫn rào rào trên mái rơm với giấy dầu. Toàn đứng sát liền với bức tường trinh đất đã bị nước hắt lên ngấm hết chân. Đợi một lát không thấy có động tĩnh gì . Toàn đi sang nhà hàng xóm cách nhà của Thúy hai căn , trong nhà đang chiếu Phim trên từng cây số, kín người ngồi xem. Toàn thấy mẹ Thúy ngồi gần cửa liền hỏi : Con chào Mợ ạ. Thúy có nhà không Mợ ?. Bà mẹ đang mải mê xem phim thấy Toàn liền bảo : Con đấy hả. Nó ở trong nhà đó, cứ gọi to là nó nghe thấy. Toàn vâng dạ quay lại gõ cửa tiếp miệng kêu : Thúy , thúy mở cửa cho anh. Gọi xong ghé tai vào cửa , rõ ràng thấy có tiếng rì rầm, rồi tiếng rên rỉ nhẹ rồi một giọng đứt quãng nói vọng ra : Anh đợi em một tí. Ở trong khu vực bếp ngăn cuối cùng của ngôi nhà. Thằng Dũng hàng xóm chếch với cửa nhà của thúy đang ôm mông Thúy mà thúc. Còn thúy thì miêng rên khe khẽ , luôn miêng dục nhanh lên anh, Thằng người yêu em nó đang đứng ở ngoài cửa. Nó mà biết thì chết em.

     Dũng coi như không nghe thấy gì chỉ chăm chú ôm hông Thúy mà thúc, nhà tắt điện tối om, chỉ có mảng mông trắng lốp của Thúy hiện ra Thằng dũng  không phải lần đầu chơi con Thúy , nên nó đã có kinh nghiệm nhiều. Nó bỏ ngoài tai việc Thúy đang rên rỉ rồi hối thúc nó. Một mặt Thúy vẫn cố vểnh hông lên, miệng rên theo từng cái thúc của thằng Dũng. Cả thảm cỏ xanh rì ướt nhẹp, tiếng lép nhép phát ra rõ mồn một theo nhịp dập của thằng dũng. Thằng dũng càng hăng tiết thúc mạnh làm con Thúy đờ đẫn rồi quặp tay ra sau ôm chặt lấy mông thằng Dũng. Cũng vừa lúc thằng Dũng cũng hộc lên ôm cứng lấy người con Thúy rồi nó dẫy từng chặp theo nhịp độ phóng ra của nó. Con Thúy cũng đê mê không kém cứ cuống cuồng ghì chặt hông nó còn quay đầu lại hôn chặt miệng thằng Dũng. Rồi chúng cũng rời nhau ra.Thằng Dũng kéo rội chiếc quần đùi lên rồi lần mò đi ra cửa. nó kéo chốt thật nhẹ rồi vụt một cái nó chạy về nhà. Toàn nhận ra ngay thằng hàng xóm gầy nhẳng của Thúy. Nó gầy cuộc đen đúa xấu xí. Miệng lại hơi vẩu chứ có đẹp gì cho cam. Toàn chợt rùng mình kinh khiếp nghĩ tới cảnh con Thúy trắng nõn nà ôm ấp thằng đó. Sau mấy phút thì con Thúy cũng ra mở cửa; Nó hơi lúng túng miệng nói : Em chào anh, mưa thế này anh cũng đến à ? Toàn dơ tay tát bốp một cái vào mặt con Thúy miệng cố tình nói to : Con đĩ  nếu hôm nay tao không đến thì đã không chứng kiến cảnh mày chơi nhau với thằng Dũng ngay trong nhà mày rồi. Con Thúy thấy Toàn sửng cồ lại nói to : Nó bảo : Anh ơi, em xin anh, anh nói nhỏ một chút , Mợ em mà nghe thấy thì giết chết em mất,  lúc này anh chị lớn của Thúy cùng hàng xóm , rồi mẹ Thúy nghe thấy to tiếng cũng chạy ra. Toàn nói to : Mày định đổ vỏ cho tao hả. Tao không ngờ mày khốn nạn như vậy. Mọi người thấy Toản đang  tức giận đều nói : Thôi có gì từ từ rồi nói. Mẹ Thúy cũng cầm tay Toàn lôi vào nhà. Anh trai Thúy cũng thuộc loại dân anh chị thấy vậy nói nhỏ với Toàn : Mày nghe anh vào nhà nói chuyện. Toàn quay ra dắt xe đi. Không chào ai một câu . Con Thúy tay ôm má nước mắt đầm đìa nhìn theo bóng Toàn khuất dần ra đầu ngõ. Toàn uất ức không chịu được nước mắt lã chã hòa vào cơn mữa chưa dứt. Tiếng chẫu chuộc, tiễng ễnh ương reo từng tiếng rời rạc thật thê lương. Rồi bọn ếch  cũng đua nhau kêu gọi nhau giao phối , ngay bên cạnh Toàn những ruộng lúa, ruộng rau muống sũng nước nằm bẹp xuống như cũng chia sẻ nỗi uất hận với Toàn.

   Trên đường về nhà. Mặc cho mưa rát mặt, hòa cùng những giọt nước mắt tuôn ra. Toàn nhớ những lần hai đứa đi chơi riêng. Mấy lần Toàn đã đè Thúy ra ngay trên thảm cỏ của Công Viên Thống Nhất. Thúy mặc dù đã ướt sũng nhưng nhất định không cho Toàn xâm nhập . Cô nói : Em xin anh, để bọn mình cưới nhau xong anh muốn gì em cũng chiều nhưng bây giờ thì không được. Toàn ấm ức chửi thề: Mả mẹ nó chứ. Nó đòi mình cưới nó nó mới cho , vậy mà nó chơi nhau với thằng hàng xóm xấu xí như thế. Rồi Toàn nhớ;  Nó cứ khép chặt đùi nhất định không là không. Rồi nó banh áo ra ấp  ngực nó vào người Toàn. Cặp vú bánh dầy trắng nõn  với cái đầu nhỏ tí xíu hồng hồng, làm Toàn nguôi đi cái bức xúc. Thúy hôn Toàn đầy điêu luyện, chiếc miệng thơm nức hút chặt lấy lưỡi của Toàn mà dắt nó chui vào trong sâu thẳm. Rồi bị kích thích không chịu được nữa, Toàn cũng rùng rùng phóng rồi giật giật, bao nhiêu bức bối chạy ra hết. Khiến Thúy nhìn Toàn cười đầy ma mãnh và dâm đãng. Thúy là con út. Mẹ Thúy là người đàn bà đẹp, tuy bà đã nhiều tuổi rồi nhưng nét vẫn rất tây, Bà trước cũng gái hát ả đào của phố khâm Thiên này. Mỗi đứa con một vẻ , chẳng đứa nào giống đứa nào. Bà mẹ cao ráo đẹp đẽ như dân lai. Người con trai thứ hai trắng trẻo đẹp giai nhưng người anh cả và thúy lại thấp nhỏ bé. Thúy thừa hưởng từ mẹ ở mái tóc đen nhánh, nước da trắng đôi mắt to đa tình. Và đôi môi mỏng lúc nào cũng đỏ . Toàn biết thúy cũng do cùng hội quân khu với nhau, dắt díu thế nào mà gặp mấy cô em ngõ Chợ, ngõ Cổng Trắng, ngõ Lệnh cư, ngõ Văn Chương. Vậy là mỗi thằng yêu một đứa. Con bé Thúy nhìn vào mắt nhất thì Toàn cua được. Ngày nào cũng tụ tập nhẩy nhót hoặc tách riêng đi ôm ấp nhau. Nhà Toàn có nghề sản xuất nên không theo chúng được, Thường thì con Thúy mò đến nhà đợi Toàn xong việc mới lôi nhau đi chơi.


     Cứ lan man vậy mà cũng về tới nhà. Toàn đi tắm rồi lên giường nằm. Nỗi uất ức càng gặm nhắm tâm can Toàn. Một sự sỉ nhục với cậu trai đang lớn. Nó nặng nề và cay cú. Toàn lẩm bẩm : Mẹ nó, tí nữa thì mình bị đổ vỏ với con chó đó. Nghĩ lan man đủ thứ. Rồi Toàn chìm vào giấc ngủ …( Còn nữa )

MƯA RÀO ! Phần kết. Truyện ngắn của Lao Quangthau.



    Buổi sáng. Cả nhà đang bận rộn với những mẻ hàng để kịp giao cho khách hàng thì Toàn thấy con bé Yến Thập thò ngoài cửa , nó vẫy Toàn ra rồi dúi vào tay Toàn lá thư được gấp lại bằng giấy ô li nó bảo Cái Thúy gửi cho anh đấy. Nó ngồi ngoài phố đợi anh đấy, nói rồi nó chạy vụt ra ngoài, nhìn dáng  mập mạp của nó chạy mà buồn cười. Toàn mở  tờ giấy ra đọc. nét chữ ngoằn ngoèo được viết bằng máu : “Anh Toàn, em xin anh tha lỗi cho em. Em chỉ yêu mình anh thôi, nếu anh bỏ em em chết mất. Kí tên ; Thúy.” Toàn xem xong gấp nó lại rồi cho vào túi quần, mặt vô cảm quay vào nhà làm việc tiếp. Gần trưa khi mọi việc của gia đình đã xong. Toàn ra ngoài cửa đứng thấy con Yến chạy lại nói : Anh ơi con Thúy nó vẫn ngồi ở Nhà Trẻ đợi anh đấy, nó khóc sưng cả mắt. Cái mặt của Yến làm Toàn thấy thương nó, khổ; Vì bạn mà vất vả theo nó. Yến có thân hình hơi đẫy đà , nhưng được bộ mặt rất tây, nét như người Tây á vậy. Trong số mấy đứa chơi với nhau thì cái Yến là ngoan ngoãn hiền lành nhất . Mang tiếng là gái Khâm Thiên nhưng nó khác hẳn chúng bạn. Toàn nghe thấy cái Yến nói con Thúy vẫn đang ngồi khóc đợi Toàn thì toàn nói với Yến : Em bảo nó về đi, anh nhìn thấy nó chỉ muốn cho nó vài cái tát thôi. Nói rồi Toàn đi vào nhà , mặc bọn Yến bơ vơ ở ngoài.


     Bẵng đi mấy tháng. Mặc những lời nhắn gửi của Thúy rằng ; Thúy rất muốn gặp Toàn để nói chuyện dù là lần cuối cùng, nhưng Toàn nhất định từ chối. Buổi chiều ; Nắng đã ngả qua tán lá của những cây bằng trên phố. Những đợt gió heo may xào xạc , con phố như có vẻ vắng hơn, cũng gần cuối Thu rồi. Toàn đang ngồi hàng nước của người quen với mấy thằng bạn thì thấy cái Yến và Thúy đèo nhau trên chiếc xe đạp phượng hoàng mầu cánh chả đỗ ngay trước cửa ngõ nhà Toàn, hai đứa đang soạn thứ gì đó rồi cho vào chiếc đĩa. Cái Yến chực bê chiếc đĩa chạy vào trong ngõ; Toàn liền gọi : Yến, anh ở đây này. Cái Yến nghe có tiếng gọi liền quay lại chỗ Toàn ngồi nó bảo : Anh ạ, Thứ bẩy này cưới cái Thúy, em với nó đến để mời anh đến dự. Toàn thoáng buồn  nhìn ra chỗ Thúy đang đứng giữ xe, nó cúi mặt cam chịu, nhìn thật thiểu não. Dáng mảnh mai mỏng manh, chiếc quần lụa đen bị những đợt gió heo may cuối mùa đưa đẩy, hằn rõ đôi mông tròn chĩnh đầy khêu gơi. Yến đưa chiếc thiệp cưới cùng mấy món trà , mứt sen, trầu cau cho Toàn , rồi nó chào, vội chạy vụt đi. Hai đứa lên xe đi thẳng, con Thúy cũng không một lần ngoái lại.

    Toàn bâng khuâng tự hỏi : Mình xử xự như vậy có đúng không, có quá đáng với Thúy không ? Rồi máu nóng trong người lại bùng lên khi Toàn nhớ lại cái hình ảnh chúng ở với nhau trong nhà Thúy, tiếng thì thào rên rỉ thoát ra ngoài khiến Toàn chỉ muốn chửi đổng; Mẹ kiếp .Sao nó lại làm vậy mới mình thế chứ. Như vậy đâu phải lần đầu đâu. Mình cứ tin tưởng nó rồi đổ vỏ hộ thàng kia lúc nào không biết. Rồi Toàn thầm cảm ơn trận Mưa Rào tối hôm đó. Toàn cũng chỉ ngấp nghé tuổi đôi mươi thôi cũng chưa có kinh nghiệm gì trong chuyện trai gái. Với Toàn những đứa con gái đã đi qua đời mình cũng chỉ dừng lại ở những nụ hôn dài cuống quýt , nhưng cọ sát mơn trớn trên những đôi nhũ hoa trinh nữ còn cứng ngắc. Qúa lắm là những lúc không kiềm chế được đưa tay đi xa hơn, để cảm nhận cái vị nồng thơm ướt nhép của đứa con gái mới lớn.

     Hôm sau Toàn gặp cái Yến đi cùng đám bạn. Nó mới kể chuyện về Thúy ; Anh ạ, từ hôm anh không gặp nó, ngày nào nó cũng khóc. Mợ nó, rồi anh nó cũng chửi nó dữ lắm. Nó nói với em; Chỉ yêu mỗi anh thôi. Cách đây hơn một tháng anh cả của nó ra quân. Hôm có bạn anh ấy đến chơi người cũng gần nhà anh đấy. Anh ấy đi bộ đội, ra quân cùng anh trai của Thúy. Nhìn thấy Thúy thế là ông ấy cứ lăn xả vào rồi đòi xin cưới bằng được. Gia đình cái Thúy thấy vậy liền cùng hùa vào bảo nó ; Tốt nhất là lấy ông ấy. ông ấy mê mày, lại không biết gì về quá khứ của mày. Nhà nó cũng khuyên nó : Mày yêu thằng Toàn , nhưng nó không tha thứ cho mày, mày đợi chờ đến bao giờ. Vậy là cái Thúy đồng ý lấy ông bộ đội đó. Nó khóc nhiều lắm, lúc nào cũng chỉ nhắc đến anh. Nó bảo em nhớ  bảo anh đến dự đám cưới của nó, để nhìn thấy nhau lần cuối. Toàn nghe mà thấy trong lòng đầy rối rắm, chẳng biết nên mừng cho Thúy hay thương cho bản thân mình. Nó yêu mình như vậy, sao nó lại ngủ với loại người đó được. Làm sao mình quên được đây. Trong sâu thẳm những cảm xúc mâu thuẫn bị kìm hãm vẫn từng đợt trào lên khiến Toàn muốn khóc. Tình yêu của mình kết thúc buồn vậy sao ?. Toàn ngậm ngùi quay đi tránh những ánh mắt của bạn bè đang nhìn đầy thông cảm.


     Ngày thứ bẩy cuối cùng thì vẫn đến. Toàn không đi ăn tiệc mà cứ lấn bấn không biết có nên đến không. Đến sẩm tối Toàn mới quyết định đến nhà Thúy. Ngôi nhà trình tường vẫn vậy cũng chẳng có gì khoác, ngoài chữ Song Hỉ được dán bên ngoài cánh cửa ra vào bằng gỗ mầu sơn xanh đã bạc màu. Bên trong được kê mấy chiếc bàn ghế sơ sài, vài ấm trà, dăm đĩa kẹo với thuốc lá Sông Cầu. Toàn đi vào trong. Mọi người ai cũng nhận ra Toàn, họ xì xào bàn tán to nhỏ. Cái Yến biết tin Toàn đến vội chạy ra bảo : Anh ngồi uống nước một tí, nó trang điểm sắp xong rồi. Để em chạy vào báo cho nó biết. Chị dâu của Thúy ra ngồi cạnh Toàn , giục Toàn uống nước rồi nói : Khổ nó quá, nó yêu em lắm, nhưng cũng không có cách nào khác, nên nó chấp nhận lấy chồng. Toàn chỉ biết vâng dạ vừa lúc cái Yến chạy ra hốt hoảng nói : Anh ơi ! Em vừa nói anh đến thế là nó khóc ầm lên, nó ném ngay bó hoa đang cầm rồi kêu không cưới xin gì nữa. Toàn tự nhiên thấy trong lòng rúng động, những xúc cảm trào lên , tim như bị ai bóp. Toàn nghe rõ tiếng Thúy đang khóc. Toàn cầm tay cái Yến rồi dúi vào tay nó chiếc phong bì mừng cưới . Toàn nói : Thôi anh về đây, anh mà ở lại thì hỏng đám cưới mất. Chị dâu cái Thúy cũng nói vào : Em làm vậy cũng đúng. Nhà chú rể chuẩn bị đến rồi, nó cứ như vậy thì hỏng hết. Toàn vội vã chào mọi người rồi ra lấy xe đi về. Nước mắt cứ chảy ra, những tiếng nấc trào lên. Những hạt mưa thu bay nhẹ làm Toàn càng thêm nức nở. Trong tối muộn, ánh đèn đường chỗ có chỗ không. Phố xá vắng tanh Toàn liêu xiêu trên chiếc xe đạp, nước mắt vẫn chảy thành dòng. Một cuộc tình chóng vánh đến vậy sao ? Thứ tình ái làm con người ta luôn khổ đau vậy sao ? Rồi bóng Toàn khuất dần trong màn đêm xuống sớm. ( Hết )

4 nhận xét: