Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

TRUYỆN MA ! Đứa bé bên ngôi mộ mới đắp. 19-7-2013


Ai sợ ma thì không nên đọc

Đứa bé bên ngôi mộ mới đắp !





    Ngôi chùa cũng đã cũ kĩ tọa lạc bên cánh đồng chứ không gần khu dân cư. Vẻ trầm mặc của nó  được  những bóng cây cổ thụ  che phủ nên càng u tịch. Trụ trì nơi này là một Sư ông đã có tuổi , hàng ngày cứ sáng sớm tiếng chuông chùa , tiếng mõ lại vang lên, nhất là vào cuối giờ chiều, nhiều lúc theo chiều gió nó vọng cả vào ngôi làng gần đó. Gần đây chùa có thêm một người con gái nhìn  vóc dáng cũng rất xinh đẹp đến xin  ở lại ngôi chùa, người ta đồn đại , nghe đâu nhà chị ta bị phụ tình  nên tìm vào chốn cửa chùa. Sư thầy cho Cô ta ở phòng dưới dãy  nhà ngang sau tam bảo. Hàng ngày hai thấy trò sau giờ tụng niệm lại ra vườn cày cuốc , tự túc làm lấy miếng ăn. Mặc dù  dân làng mùng một ngày rằm vẫn kéo nhau đến hương khói. Mấy năm Bom Mỹ bắn phá Miền Bắc liên miên Ngôi chùa cũng mấy lần bị xây xát vì ở gần với cây cầu bắc qua sông .

     Màn đêm đã buông xuống, tiếng dế cùng tiếng côn trùng tấu lên thành một bản hòa ca thật nỉ non ai oán, Thỉnh thoảng con  ễnh ương lại  nhả  mấy tiếng kêu trễ nải Uôm Uôm... làm  cho  ngôi chùa gần cánh đồng thêm mầu liêu trai. Cứ tối đến là dân trong vùng cũng chẳng ai dám qua lại lai vãng nơi này. Vị sư thầy đang trong tam bảo , vóc dáng gầy gò trong bộ áo nâu sòng , một tay để trước ngực , một tay gõ mõ, thỉnh thoảng lại gõ vào chiếc chuông đồng bên cạnh kêu lên một tiếng keng ...lanh lảnh vang ra  khiến ai nghe cũng rợn gáy. Ông đang đọc kinh thì ngoài cửa sổ thoáng có bóng người vụt qua. Theo phản xạ ông quay đầu qua , nhưng không thấy gì, Nhà sư lại chuyên tâm vào câu kinh tiếng kệ. Rồi lại nhoáng một cái có bóng người qua cửa sổ. Nhà sư lại theo phản xạ quay qua , nhưng không thấy gì nữa . Trong bụng ông nghĩ : Quái lạ , giờ này cũng đã muộn, ni cô cũng đã được một giấc dài rồi, dân quanh đây xa một quãng , chẳng ai lai vãng đến chùa vào giờ này, nghĩ vậy rồi nhà Sư lại  ngồi đọc kinh tiếp, dù vậy trong lòng đã thấy bất an.



     Lại có bóng người vụt qua bên cửa sổ , Nhà sư quyết định buông dùi đứng dậy. Ông mở cửa ngách rồi lách ra ngoài nhìn bao quát, tuyệt nhiên không thấy có ai, ông cất tiếng hỏi : Có ai đến đây vậy ? Có việc gì không ? Đáp lại ông cũng chỉ là màn đêm cùng tiếng nỉ non của côn trùng. Ông toan quay đầu vào Tam Bảo , Thì thấy phía trái hông chùa có người đàn bà mặc bộ quần áo trắng , tóc xõa dài  đứng đó, Ông cất lời hỏi người đó mấy lần, Nhưng người đàn bà nhất quyết không nói gì, bà ta quay bước từ từ, ý muốn  mời Sư ông đi theo, Thấy có chuyện lạ. Sư thầy cũng rảo bước theo sau người đàn bà.  Sư mấy lần rảo vội cho kịp thì  bóng áo trắng lại đi nhanh hơn, mà ông đị chậm lại thì bà ta cũng đi chậm lại. Nhà sư hỏi gì cũng chỉ thấy im lặng. Bóng người đàn bà đưa Nhà sư len lỏi  trên các bờ ruộng nhỏ, có lúc ông bị vấp ngã, bóng trắng đó lại dừng lại đợi ông đi tiếp. Cứ vậy đi đến hơn cây số thì Sư thầy nhìn thấy trước mặt mình là bãi tha ma . Bóng trắng đưa ông tới mấy ngôi mộ mới đắp, trên một ngôi mộ có một đứa trẻ sơ sinh, nó đang khóc rấm rứt, rất oai oán , những tiếng oe oe như ngẹn lại chỉ trực tắt. Sư ông thấy vậy bế nó lên, cơ thể nó lạnh toát . Ông vội vùi nó vào vạt áo  rồi quầy quả quay bước về phía ngôi chùa. Vẫn bóng người đàn bà áo trắng đó lại đi trước , như dẫn đường cho ông về đến chùa. Khi ông  bế đứa bé  vào sau tam bảo. Ông gọi ni cô dậy, hai thầy trò lo cho đứa bé, rồi pha nước đường ấm đổ cho nó ăn, lúc này da dẻ nó đã hồng hào trở lại , nhìn rõ là đứa bé gái, xinh đẹp như thiên thần vậy. Lúc này sư ông mới nhớ ra người đàn bà, ông thảng thốt quay ra ngoài thì chỉ còn thấy bóng người đàn bà mặc bộ đồ trắng đang  xa dần về hướng bãi tha ma. 



    Ngay sáng hôm sau Sư ông sai  ni cô vào trong làng lân la hỏi chuyện , xem có tin gì về đứa bé bị bỏ rơi không. Được hơn một tiếng thì Ni cô trở về liền bẩm với thầy : Thưa Thầy ; người trong làng bàn tán bữa trước có mấy người bị trúng bom ở phía cầu, trong mấy xác chết đó có một người phụ nữa bụng chửa có lẽ cũng đã đến ngày đẻ. Tất cả được người làng chôn tại bãi tha ma của làng Thầy ạ. Nói rồi Ni cô quầy quả vào bếp đun nồi cháo , để lấy nước cho  đứa bé uống. Cũng may trong làng có người mới sinh nở nên con bé hàng ngày cũng được ni cô bế vào làng cho bú chực. Cứ nước cháo với xin bú nhờ mà đứa bé lớn nhanh, càng lớn nó càng xinh đẹp , ngặt cái là nó bị câm, không nói được. Nhưng vẻ xinh đẹp thì cứ hiện lên hàng ngày, nó rất chăm làm , việc gì trong chùa nó cũng làm đâu vào đấy. Duy chỉ có khuôn mặt lúc nào cũng u uẩn nỗi buồn sâu sắc. Sư ông thấy nó vậy rất mừng, mong có ngày nó có thể thay ông mà quán xuyến ngôi chùa sau khi ông viên tịnh.

  Ni cô ở trong chùa đến khi con bé được bẩy tuổi thì không chịu được cảnh cô lẻ nơi của chùa bèn xin sư thầy cho cô được hoàn tục. Từ đó cô ra đi , mọi người cũng không biết cô về nơi nào nữa. Chùa chỉ còn có hai ông cháu. Chiến tranh đã kết thúc , nhưng cảnh đói kém thì vẫn hiện ra hàng ngày, Người ta vẫn thỉnh thoảng lên chùa thắp hương , còn hai ông cháu thì vẫn phải mải miết  trồng trọt hoa mầu để tự nuôi thân. Sư ông cũng đã già yếu rồi . Đứa bé mà ông nhặt được ở bãi tha ma đã được mười bẩy tuổi, nó xinh đẹp nức tiếng . Công việc trong chùa cũng đều một tay nó làm. Nhiều lúc sư ông cũng thấy an lòng , nếu mình viên tịnh thì nó cũng có thể thay ông quán xuyến ngôi chùa này được rồi. Thoảng trong tâm ông vẫn mơ hồ lo sợ với sắc đẹp của con bé .

  Rồi cái lo lắng mơ hồ của sư ông cũng thành sự thật Một tối con bé đã bị cưỡng hiếp ngay sau tam bảo. Nó như rồ dại mất hết ý thức. Ông chỉ biết ôm nó vào lòng vỗ về , nước mắt ông cũng rơi ướt vai nó. con bé lịm dần rồi  đi vào giấc ngủ, ông kéo chăn đắp cho nó rồi lầm lụi lên trai phòng gõ mõ niệm phật. Sáng hôm sau, sư ông lo lắng vội ra sau tam bảo thì sững sờ nhìn thấy xác con bé treo lơ lửng mặt nó thâm đen lại, chẳng biết nó tự tử từ bao giờ. Ông vội kê ghế cắt dây đỡ nó xuống, rồi vào làng báo chính quyền. Vụ án vào bế tắc, thủ phạm không tìm ra được. Sư ông cũng vì đau buồn mà chết sau đó ít lâu.



                                    19-7-2013 Lão quangthau.


65 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Chuyện rất chi là thực.Ma-Người.Người-Ma,không khác nhau mấy.

      Xóa
    2. Cảm ơn Bạn đã chia sẻ nhé !

      Xóa
  2. truyện kể hấp dẫn chỉ thấy một con ma CB, hồi chiến tranh con ma kiểu ấy không thiếu đâu... sau này người ta cũng quên đi lão à lão kể ra để nhớ cũng phải đạo à !

    Chúc Lão buổi chiều nhiều truyện vui nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng Em thấy cũng nên lưu giữ và kể ra , những kỉ niệm của một thời Bác ạ. Em cảm ơn Bác đã chia sẻ với câu chuyện của em nhé !

      Xóa
  3. Lão kể chuyện ma sợ thật , cảnh đêm và nghĩa địa ....rùng cả mình !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Mai lethanh nhiều nhé ! Rùng vừa thôi nhé, kẻo đêm lại ngại dậy !

      Xóa
    2. Hi hi ...! sợ ma mà vẫn thích đọc truyện của Lão , cho em đáng đời ! :v

      Xóa
  4. LÂU LẮM MỚI GẶP CHÚC LÃO LUÔN VUI VÀ ĐƯNG GẶP MA NHÉ

    Trả lờiXóa
  5. Ly kì thật lão ạ. Hư hư ảo ảo, chẳng biết đâu là ma, đâu là người.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cuộc sống quanh ta nó vốn vậy mà Bạn.

      Xóa
  6. Đất Gia Lâm rất nhiều chùa và cũng nhiều câu chuyện liêu trai...Lão có thời gian du ngoạn qua bên này, em đưa Lão đi vài nơi,nghe thêm những câu chuyện này cho thêm phần phong phú mảng truyện ma của Lão nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy Em gặp lão đi , rồi chỉ cho lão biế nhé .

      Xóa
  7. Ah, nhân tiện đây em cũng phát biểu ý kiến: Truyện ma có thêm tí sex, Lão viết hay hơn tách bạch riêng từng loại đấy. Ke ke....

    Trả lờiXóa
  8. Lão là hậu duệ của Bồ Tùng Linh à ? Em nghĩ chùa lớn thì lại đi một nhẽ....Chả biết đâu mà lần. Dưng mà trong chùa vắng, sao Tăng và Ni lại tu hở Lão ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Theo lão biết ngày xưa nó chưa có quy định ngặt nghèo như bây giờ Em ạ.

      Xóa
  9. Sao Lão toàn kể chuyện ma, sợ chết đi được!

    Trả lờiXóa
  10. Mổi người mổi vẻ, chuyện của "laoquangthau" không lẩn vào đâu dược. Ngày cuối tuần sanng thăm và chúc anh vui vẻ mãi nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão cảm ơn Bạn đã chia sẻ với lão nhé !

      Xóa
  11. L có người bạn ở Gia Lâm,đã đến thăm bạn một lần khi nào về nhờ Lão đẫn tới chùa.Nhưng L "sợ ma "lắm Lão có bí quyết gì kg.
    Chúc A cuối tuần ấm áp nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão cảm ơn lời chúc của Bạn nhé. Muốn không sợ ma chỉ có cách là đối diện với nó thôi !

      Xóa
  12. Mời lão sang đọc bài mới nha.

    Trả lờiXóa
  13. Đọc chưa xong truyện mà thấy rùng mình anh ơi....

    Trả lờiXóa
  14. Kể chuyện ma nửa đi anh ơi, sợ mà cũng thích nghe đấy, ngày mới chúc anh vui vẻ nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão cảm ơn Mẫn đã luôn ủng hộ nhé !

      Xóa
  15. Đ bảo không. D bảo có. Ừ mà phải, làm sao bảo có được vì đó là ma BC cơ mà!

    Trả lờiXóa
  16. Lao viết truyện ma rất hay. Ma với người hình như rất gắn bó. Ai rồi cũng hoá ra ma cả. Nhưng ma không thể hoá ra người. Câu chuyên mang mâu liêu trai quá. Để cô bé chết .... oan uổng quá đi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cuộc sống nó vốn vậy , kẻ ác thì vẫn sống nhăn Bạn ạ.

      Xóa
  17. Mong rằng trong mổi con người có một quan tòa đang làm việc...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng , nếu vậy thì tốt biết bao Bạn ạ.

      Xóa
  18. Bởi vì anh kể chuyện ma mà ngầm trong đó không "ma" chút nào, chúc anh luôn vui khỏe nhé.

    Trả lờiXóa
  19. rùng rợn và nổi cả gai óc... hay quá Lão ơi...

    Trả lờiXóa
  20. Nhà Lão đông vui quá, nên bớt đi cảm giác sợ sau khi đọc truyện.Lần đầu thăm nhà anh, em chúc anh ngày nghỉ vui nhiều!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão cảm ơn Em nhiều nhé ! Rất vui vì được biết Em.

      Xóa
  21. Ui..em sợ ma quá anh Lão Quang, hổng đọc nữa đâu về trùm mền thui.

    Chúc anh nhiều sức khỏe nhé.

    Trả lờiXóa
  22. Câu chuyện nghe ngán quá Lao ơi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng trên đời nó có những điều tưởng không bao giờ có , nhưng nó vẫn xảy ra Bác ạ.

      Xóa
  23. Sang thăm anh,chúc anh tuần mới nhiều may mắn và bình an đến với anh nhé.

    Trả lờiXóa
  24. H.N chỉ sợ ma ngày,ứ sợ ma đêm!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng Ma ngày thì quả không lường được Bạn ạ.

      Xóa
  25. ĐỌC RỒI SỢ QUÁ ANH ẠH .EM KO DÁM VÀO PHÒNG NGỦ ĐÂU .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế ngủ ở phòng khách còn sợ hơn ấy chứ !

      Xóa
  26. chuyện này của Thái Bá Tân

    Trả lờiXóa
  27. Bạn thấy TYhái Bá Tân đăng bài y như thế này hả bạn ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lão vừa đọc rồi đúng đấy Bạn ạ.

      Xóa
  28. Cảm ơn anh đã viết lại một câu chuyện thật hay , nửa hư nửa thực.
    Là một người phụ nữ tôi thực sự xúc động về con ma ấy, là một linh hồn
    chất nặng tình mậu tử...đó là tâm hạnh của người PN.
    Nhưng đáng thương thay một kết thúc không có hâu , để cho bao người
    đọc nặng lòng , thương cảm cho 2 ông cháu nhà sư , gieo quả phúc mà
    gặp điều nghiệp chướng và kẻ gây tội tày đình không gặp quả báo .
    Tôi rất vui được kết nối cùng anh, hy vọng rằng sẽ có nhiều dịp trao
    đổi trên facebook, trên blogspot. Chúc anh và gia đình hạnh phúc vui vẻ.
    Thân ái chào anh - Đinh Hải Lợi, Hải Châu Đinh quê Nghệ An.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Bạn đã chia sẻ cậu chuyện và lời chúc tốt đẹp nhé !

      Xóa
  29. Một câu chuyện với cái hậu chưa có kết hơi buồn chứ sợ thì không. Chúc lão ngày càng viết hay và giật cục hơn. He he.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Bạn đã chia sẻ với lão nhé !

      Xóa
  30. Em ở Phủ lý đây. Ngôi chùa đó chính xác tên là gì và ở đâu vậy anh QuangThau

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy hả em .Lão cũng không nhớ tên ngôi chùa đó em ạ.

      Xóa