Sáng hôm qua
Chủ Nhật ( 26-6-2016) lão có việc đi về Phú Thọ. Đi bằng xe máy . đi hướng từ
Cầu Thăng Long xuống . Vì lâu không đi xe máy về hướng này nên khi thấy có chỗ
rẽ gầm cầu vượt, có biển hướng dẫn là đi Vĩnh Phúc. Lão nghĩ chắc chỗ rẽ mọi
khi vào Phúc Yên. Nhưng bé cái nhầm. Đường lạ hoắc . Làn đường lão đi vào rộng
bằng làn đường ngoài có xe ô tô và xe máy chạy. Lão thấy lạ, nhưng không thấy
có biển báo gì nên cứ đi, được một đoạn mới nhìn thấy biển báo xe đạp và xe
thôi sơ. Lão giật mình đi ra làn ngoài , nhưng không kịp. Một chú công an từ
chỗ khuất chạy ra chặn lão lại. Lão hỏi : Tôi có lỗi gì? Chú công an bảo : Anh
đi vào làn đường dành cho xe thô sợ !. Rồi đề nghị kiểm tra giấy tờ. ( Lúc này
khoảng hơn tám giờ sáng) Rồi chú trẻ măng đó cầm giấy tờ mang vào đưa cho chú có tuổi nhất đứng sau
đít chiếc xe tải cảnh sát. Lão mới nói : Anh thông cảm em lần đầu đi vào con
đường này nên không biết nó dành cho xe thô sơ. Chú ấy bảo : Lập biên bản vi
phạm thôi, không thông cảm gì cả. Trong ví của Lão có mỗi hai trăm nghìn để đề
phòng bất trắc.
Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016
Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016
TÌNH NGƯỜI ! Phiếm chuyện của Lao Quangthau
TÌNH NGƯỜI ! Phiếm chuyện của Lao Quangthau
Ngồi hàng
nước quen , thấy mọi người hỏi thăm chị hàng xóm. Có mẹ bị tai biến vừa phải nhập viện . Cũng may kịp thời cứu chữa
nên di chứng không nặng lắm. Ngồi nói về các tệ nạn ở bệnh viện chán thì Chị kể
: Hôm nay có con bé trông mẹ bị tai biến ở cùng phòng . Nó gọi điện cho hai chị
gái bảo : Mẹ bị tai biến phải nằm viện, hai chị vào với mẹ và đóng viện phí cho mẹ. em khó khăn quá
không đóng được.
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016
HĨM À, HĨM ƠI ! Truyện ngắn của Lao Quangthau . Phần 2
HĨM À , HĨM ƠI ! Truyện ngắn của Lao Quangthau
PHẦN 2.
Tâm lo lắm,
mấy hôm nay con bé Hĩm nó cứ ôm bụng quằn quại kêu đau, đến sáng nay thì có đau
đớn lịm đi từng đợt. Có lẽ mình phải xin
bà chủ nghỉ một buổi để cho nó đi khám xem sao. Tưới xong vườn cây giống , Tâm ngó vào căn lều mà bà chủ cho hai mẹ con tá
túc, thấy con bé vẫn ôm bụng khóc. Cô quẩy quả đi lên nhà trên rồi thập thò nơi
bậc cửa , bà chủ nhà thấy có bóng người ở nơi cửa liền hỏi: Ai đó ? Dạ thưa bà
con đây ạ. Tâm khép nép nói với bà chủ. Bà nhìn Tâm rồi hỏi : Có việc gì đấy cô
? Tâm liền thưa : Dạ thưa bà mấy hôm nay con Hĩm nhà cháu nó cứ ôm bụng kêu
đau, đêm nó cũng không ngủ được, hiện giờ nó cũng đang nằm khóc. Nên con muốn
xin bà được nghỉ buổi chiều để đưa nó đi khám. Bà Hàn thấy Tâm nói vậy thì tặc
lưỡi bảo : Rõ khổ . Vậy mang đó đi khám xem sao, gần đây có phòng khám tư đấy
mang nó đến đó mà khám. Nói rồi bà Hàn mở tủ lấy tiền , bà đếm rồi đưa cho Tâm
: Đây tôi trả luôn cho cô lương tháng này, cầm lấy mà mang nó đi khám đi. Tâm
vội cầm tiền rồi cúi xuống miệng nói :
Dạ con cám ơn bà chủ. Cầm mớ tiền trong tay, Tâm vội vã chạy về căn lều của hai
mẹ con. Cô lấy cái túi , cho ít đồ của con bé vào. Rồi cẩn thân dắt tiền vào
trong người . Bế con bé đi đến địa chỉ mà bà chủ mách lúc nãy.
Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2016
HĨM ƠI HĨM À ! Truyện ngắn của : Lao Quangthau. Phần 1
HĨM ƠI HĨM À ! Truyện ngắn của : Lao Quangthau
Phần 1
Bà Nhâm cứ bắt
đầu vào giấc ngủ sâu là lại giật mình tỉnh dậy. Mấy đêm rồi bà bị vậy. Khi giấc
ngủ chìm dần vào vô thức là bà thấy có đứa bé cứ kéo tay bà mà lôi đi , nó
không nói năng gì cả, thân hình mỏng manh bé xíu phất phơ . Rồi bà giật mình
toát mồ hôi lạnh. Quái lạ; Có điềm gì đây !. Sao đứa bé nó cứ về lôi mình đi
đâu vậy ? Sáng ra bà ngồi khoanh chân trên chiếc ghế giả da, bà đưa tay với
chiếc ấm giỏ, mở nắp rồi lấy chiếc ấm
tích rót ra chiếc cốc nhựa mầu hồng nhạt đã cáu đen . Mầu nước vối hãm lâu đặc
sánh nâu sậm. Bà Nhâm chiêu một ngụm rồi nuốt đánh ực. Bà nghĩ trong đầu ; Chắc
có chuyện rồi, nhất định là vậy. Đã hơn sáu chục năm sống trên cõi đời này,
nhiều lần linh tính mách bảo bà đều đúng. Bà vội đứng dậy tất tả đi sang nhà
ông Nam
là anh trai bà cũng là bố của con Tâm. Vừa dợm chân nơi bậc cửa tam cấp của
gian nhà cấp bốn cũ kĩ. Bà đã hắng giọng : Bác cả có nhà không đấy ? Ông Nam
ngồi gian giữa một chân chống lên ghế một chân duỗi dưới đất , lưng hơi ngả ra
sau chiếc ghế gỗ mộc đã cũ mầu thời gian. Ông đang thư thả nhả khói , tay vẫn
cầm chiếc điếu với chiếc đóm, mắt lờ đờ vì say thuốc. Nghe bà Nhâm réo tên mình
ông Nam hơi giật mình; Quái lạ , sao cái bà này có việc gì mà réo mình sớm thế.
Rồi ông quay qua cửa vừa lúc bà Nhâm bước vào trong nhà . Ông Nam nhìn bà em
hỏi : Có việc gì mà bà vội vã thế ? Bà Nhâm ghé mông ngồi lên chiếc ghế đối
diện với ông Nam rồi thẽ thọt nói : Bác ạ , mấy đêm nay em mơ lạ lắm, cứ như có
điềm xấu gì đó. Ông Nam sốt ruột nói : Thì điềm gì bà kể ngay tôi nghe nào : Dạ
em cứ thấy có đứa bé con nó túm tay em lôi đi bác ạ, mấy đêm nay cứ nằm vừa
chợp mắt là lại thấy nó về. Em tính sang rủ bác lên thành phố tìm mẹ con con
Tâm xem chúng có chuyện gì không !
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016
NHÌN VẬY MÀ KHÔNG PHẢI VẬY !

Ngày hôm qua , Lão vất vả mới chụp được mấy kiểu ảnh của cậu khuyết tật này. Để rồi hôm nay rủ nhà Thơ Ái Nhân Thi Sĩ đến tận nơi khảo sát . Chỗ cậu ta ở cũng dễ tìm, vì cùng địa bàn với Lão và Nhà Thơ Ái Nhân. Trước khi vào nhà cậu ấy. Chúng tôi đã vào quán nước gần đấy để hỏi qua, nói chung họ đều nói bóng gió là nên tài trợ cho người nào có hoàn cảnh thật khó khăn hơn. Rồi bác ấy kể vợ chồng nhà này thuê nhà ở đây mấy năm rồi. mấy năm trước người vào làm từ thiện phải xếp hàng vào vì đông quá, có lúc chin mười giờ tối vẫn có cặp vợ chồng đứng tuổi mang đồ đến tặng. Rồi có người thì nói tối vợ chồng nà đó bỏ tiền ra đếm có hôm kiếm cả triệu bạc.
Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)