Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

CÁT BỤI ! Truyện ngắn của Lao Quangthau

CÁT BỤI !  Truyện ngắn của Lao Quangthau



Chỉ còn mây ngày nữa là đến tết Nguyên Đán rồi. Huyền sức cũng đã cạn . Cơ thể chỉ còn hơn hai mươi kí. Mỗi khi đi lại chân phải lết lết rồi. Cái bụng chướng lên  gồ ra như có chửa năm tháng vậy, nên nhìn người cô có vẻ hơi kì dị. Hôm nay Huyền vui lắm, rút cục cái mong mỏi đợi chờ từng ngày đã được đền đáp; Hùng đã ra tù. Vừa ra khỏi trại là Hùng mò xuống bãi gặp Huyền ngay. Hai người nhìn thấy nhau mừng mừng tủi tủi. họ kéo nhau lên cái gác xép nhỏ xíu, ẩm mốc hôi hám là vương quốc của Huyền kể từ ngày dừng chân chốn giang hồ. Vậy  là năm năm đằng đẵng trong tù  nhờ cố gắng  cải tạo tốt, cộng với gia đình chạy trọt nên từ tám năm tù Hùng chỉ phải ngồi năm năm. Hai người ôm chặt nhau, mùi hôi từ cơ thể Huyền do lâu ngày không tắm cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sự nhớ thương của Hùng. Hùng nói với Huyền: Tôi nhớ cô lắm, biết là cô đang bị bệnh nặng, nên mong ngày mong đêm để được ra , lúc nào cũng lo chỉ sợ không còn gặp được cô. Huyền nghe Hùng nói vậy cô nhìn  vào mắt Hùng đầy âu yếm rồi nói : Ông tưởng tôi dễ đi thế hả. Tôi cũng phải đợi ông về bằng được chứ. Nghe Huyền nói xong Hùng ôm ghì cô vào lòng. Người Huyền chỉ còn là bộ xương dính liền vào da. Mầu da đen xỉn  của cô nay còn thêm ánh vàng của bệnh ung thư gan giai đoạn cuối nữa. Tuy  nằm ôm Hùng đấy, nhưng trong cơ thể đang quặn lên từng đợt, nhiều lúc cô đơ cả người cố gồng cho cơn đau mau qua đi. Hùng hôn lên đôi môi đã héo hắt không còn che được hai hàm răng  phô ra, hốc mắt Huyền cùng sâu hoắm. Nhìn như chiếc đầu lâu đã khô vậy.


    Hùng  lần tay mở khuy áo của Huyền. Trước mắt cậu chỉ là một mớ da nhăn nheo bám sát vào xương sườn, nhìn rõ bộ lực lép xẹp đang phập phồng theo hơi thở. Trên ngực chỉ còn hai cục thịt khô đét teo tóp như hai trái táo tầu khô. Hùng rơm rớm nước mắt rồi ngậm lên hai cái núm khô đét nhăn nhúm đó. Huyền cảm động  khi thấy Hùng vẫn còn thương yêu mình như vậy. Cô nói : Đồ nỡm còn gì nữa mà muốn chứ. Tôi bây giờ như cái xác ướp khô rồi, chỉ ít ngày nữa là theo ông bà ông vải thôi. Ông ở lại rồi kiếm con nào ngon ngon, tử tế mà cặp với nó. Hùng không nói gì mà  nằm xuống bên cạnh Huyền, quàng tay ôm Huyền trong im lặng. Những kí ức lần lượt ùa về khiến cho hai người đều im lặng hồi tưởng về những ngày tháng  đã qua; Huyền được sinh ra trong một gia đình không lấy gì làm yên ả lắm. Mẹ cô là vợ lẽ nên quãng thời gian mà cô được ở gần bố cũng chẳng bao nhiêu. Cô chỉ nhớ; Ông là người đàn ông tầm thước , nhìn lì lợm, lúc nào cũng ra vẻ bất cần. Còn mẹ cô là người đàn bà đẹp, nhưng đầy vất vả mưu sinh Huyền còn nhớ ; Tuổi thơ của mình bị bỏ mặc, sống vất vưởng , mấy chị em tự chăm nhau. Còn mẹ thì suốt ngày quang gánh buôn bán đủ thứ để có tiền nuôi một đống con nheo nhóc. Huyền mới bước vào tuổi dậy thì, đã theo đám anh chị ở cùng bãi lên Bến Nứa, chợ Đồng Xuân Bắc Qua tung hoành rồi.

     Từ nhà lên Bến Nứa với chợ có vài bước chân nên đám choai choai đất bãi theo đám đàn anh, đàn chị suốt ngày bám mặt ở đó. Mỗi đứa một công việc, đứa thì cản đứa thì làm mất tập trung , đứa thì móc túi. Được bao nhiêu chúng lại kéo nhau đi ăn uống , hút hít hết. Cuộc sống cứ vất vưởng như thế. Huyền trở thành bụi đời lúc nào không hay rồi bước vào con đường tù tội. Khi ở trong tù. Nhờ nhanh nhẹn tháo vát mà Huyền không bị đói bao giờ , còn kiếm chác được từ bạn tù, hoặc trong khu dân cư phụ cận gần trại giam. Huyền không có nhan sắc, người nhăng nhẳng gầy, da lại đen, hai hàm răng hơi vẩu nhưng lại chăn được một cậu trai trắng trẻo đẹp trai ở khu tù nam , ở ngoài đời họ cũng ở gần nhà nhau. Huyền  chăm bẵm Tiến lúc nào cũng đầy đủ. Vào những năm tháng đất nước còn khó khăn đói kém, bọn tù  lúc nào cũng ở tình trạng đói đến mờ mắt, trong khi vẫn phải lên đồi mà trồng trọt tăng gia. Tiến được Huyền  nuôi béo trắng. Cảm cái tình đồng hương và sự chăm sóc đó. Tiến nhận lời yêu Huyền, rồi lần lượt Huyền đẻ hai đứa con gái cũng xấu xí đen đúa y như mẹ. Sau khi được ra tù. Tiến phớt lờ Huyền luôn, mặc cho cô phải xoay sở nuôi hai đứa con. Tiến hoàn toàn quên hẳn những ngày tháng tù tội nếu không có Huyền thì cậu đã chết vì đói hay vì đòn tù rồi. Huyền ngậm ngùi im lặng, không níu kéo hay phàn nàn gì.

     Chuyện vào tù ra tôi với Huyền trở thành như cơm bữa. Những mối tình chắp vá cũng nhiều . Rồi trong một lần đi trại Huyền lại gặp được một người gốc Bắc Giang Hai người lại có với nhau một thằng con trai. Khi  ra tù Cậu ta cũng khộng chịu được cảnh  sống vất vưởng của Huyền nên ôm con về quê lập nghiệp. Cho đến Khi Huyền đã có tuổi , cái duyên đàn bà đã hết. Thì  Huyền gặp Hùng. Mặc dù Hùng kém Huyền hai tuổi nhưng không hiểu sao Hùng phải lòng Huyền rồi cứ  bám riết lấy Huyền. Dòng kí ức chạy đến đó thì Huyền quay mặt qua Hùng nói : Ông này. Tôi đang nhớ đến cái ngày bọn mình ra tù rồi ở với nhau cho đến giờ. Ông có lẽ là người chung tình với tôi nhất đấy. Hùng nghe Huyền nói vậy thì gật đầu nói : Lạ thế tôi cũng đang nghĩ đến cái ngày bọn mình ra tù đó. Không hiểu sao mà tôi không thể xa rời cô . kể cũng lạ thật. Rồi hai người cùng ôn lại cái thời gian đẹp nhất trong cuộc đời đầy song gió của họ; Hùng sinh ra trong  một gia đình khá giả, bố mẹ đều là cán bộ nhà nước được giáo dục đang hoàng, vậy mà mới lớn lên đã chỉ thích lông bông theo chúng bạn nhẩy tầu xe , trộm cắp rồi đánh đấm nhau. Có lẽ tại trước cửa nhà có tuyến tầu điện mà Hùng trở thành kẻ hư hỏng. Cứ mỗi lần nghe tiếng leng keng của tầu điện chạy đến là chân tay cậu đã ngứa ngáy khó chịu rồi, là quên hết đòn roi của gia đình. Cậu lại tìm cách trốn ra đu bám theo tầu cùng chúng bạn. Rồi Hùng nghiện từ lúc nào cũng không rõ. Rồi tù tội. Được ra ít bữa lại phạm tội là chuyện thường ngày của Hùng. Cậu không  ở nhà nữa mà cứ lang thang cùng chúng bạn. đến nỗi gia đình chán chẳng buồn nói , coi Hùng như người thừa, thi thoảng cậu mới tạt qua nhà, hỏi  thăm mọi người vài câu, lục bát cơm nguội ăn vội rồi lại đi.

    Khi Huyền và Hùng cùng ra tù. Hai người kéo nhau ra bãi giữa Sông Hồng dựng túp lều ở đó. Trời nước mênh mông, cả cái doi đất dưới Sông Hồng là một mớ hỗn tạp tứ chiếng. Từ những chiếc thuyền nan , đến chiếc tầu sắt hoen gỉ. đủ loại người từ khắp các nơi về đây. Ai có thuyền thì thả vài tay lưới để kiếm vài chục bạc sống qua ngày, còn như bọn Huyền thì kéo nhau lên chợ, lên bến xe kiếm chác. Hai người sống với nhau thật hạnh phúc. Thỉnh thoảng có dư chút tiền thì Huyền vẫn mang về cho hai đứa con gái. Huyền với Hùng đều nghiện nặng , trong túp lều lúc nào cũng hôi hám đủ các mùi. Vậy mà lúc nào thuốc no đủ họ vẫn hứng lên  làm cái việc truyền giống muôn thủa. Huyền không còn khả năng sinh đẻ nữa. Hùng vẫn ôm ấp tấm thân cằn cỗi khô khốc đó mỗi lần nổi hứng. Càng ngày xã hội càng văn minh hơn. Luật pháp cũng thay đổi. Kiếm miếng ăn không còn dễ dãi như trước nữa. Hùng chỉ còn cách đi bán lẻ ma túy để hai đứa sống qua ngày. Hai đứa con của Huyền cũng bắt đầu lêu lổng  bụi đời. Rồi đến một ngày Huyền chết đứng vì được tin hai chị em  nó đã bị lừa bán sang Trung Quốc. Thậm chí  không biết chúng bị bán vào đâu trong cái đất nước rộng lớn mênh mông ấy. Rồi Hùng đi tù vì tội bán lẻ ma túy. Lúc này Huyền không còn dựa dẫm vào ai được nữa. cô trở về nhà sống chung cùng  mấy đứa em. Huyền độc chiếm gác xép làm chỗ ngủ lại qua đêm, còn ban ngày vẫn lăn lóc ở ngoài , chiều về đánh vài con lô con đề. Riêng hút thuốc lá thì càng ngày càng nghiện, trên tay Huyền lúc nào cũng phải có điếu thuốc đang cháy dở.

     Sau sáu đến bẩy năm, kể từ ngày hai đứa con gái mất tích . Vào một ngày chiều muộn chúng đột ngột xuất hiện trước cửa nhà. Mọi người ngỡ ngàng nhận ra chúng. Huyền những tưởng chúng đã chết đường chết chợ nơi xứ người rồi . Vậy mà chúng đang thao thao kể cho cả nhà nghe chuyện chúng bị lừa sang đó làm gái , được một thời gian thì lại bị bán vào sâu trong lục địa. Khi chúng đã giỏi tiếng. chúng trốn ra ngoài làm gái tự do, làm một thời gian có chút tiền chúng dắt nhau tìm đường về quê. Mọi người hỏi : Thế chúng mày không có giấy tờ tùy thân thì về qua biên giới bằng cách nào ? Chúng bảo : Rất đơn giản thôi, cho bọn thổ công tiền là chúng dắt qua ngay. Nhìn hai đứa con bé tí, đen nhẻm khô đét ngày nào bây giờ chúng có dã có da thịt hơn. Huyền cũng mừng  cho chúng. Hai đứa cũng dúi cho Huyền một chút tiền . Mặc nhiên chúng không nhắc hay hỏi gì đến Tiến là bố đẻ của chúng. Cả nhà cứ ngỡ chúng sẽ ở hẳn nhà. Nhưng chỉ được vài ngày chúng lại kéo nhau đi. Hai đứa lại trở lại Trung Quốc. Ở nơi ấy chúng làm gái kiếm được nhiều tiền hơn, sinh hoạt, ăn ở văn minh hơn ở nhà. Hai chị em chúng thuê nhà ở riêng nên cuộc sống cũng rất thoải mái. Huyền hàng ngày vẫn sống cuộc sống dặt deo, trong lòng luôn mong ngóng Hùng mau được về. Huyền càng ngày càng thấy đau đớn trong người. Khi được gia đình đưa đi khắm. thì cô đã bị ung thư gan giai đoạn cuối. Huyền biết mình sắp chết. tuy vậy cô vẫn tỏ ra bình thường, không kêu ca , ca than với ai cả. Huyền gọi điện cho hai con gái kể về bệnh tình của mình. Chúng cũng chuyển  mấy chục triệu về cho cô chữa bệnh. Chúng kể cho cô ; Chúng đã lấy chồng , hai thằng chồng đều đi làm ở công ty, đều kiếm tiền tốt. Huyền và gia đình đều mừng cho chúng.

    Huyền Quay sang Hùng nói : Ông này. Chắc tôi chuẩn bị chết rồi. Khi tôi chết , ông về nhà mà ở. Gia đình ông khá giả , mấy đứa em nó cũng thương yêu ông. Bây giờ có tuổi rồi ông đừng sống vất vưởng nữa. Để tôi chết cũng yên lòng. Hùng đáp lại : Cô cứ yên tâm. Chúng ta gần nhau được ngày nào tốt ngày đó. Rồi tôi cũng phải dừng bước thôi. Cũng chẳng biết sống được bao lâu nữa. Rồi một lúc nào sốc thuốc mà không ai nhìn thấy là cũng theo cô thôi. Huyền quay sang phát vào người Hùng nói : Gớm , sao lại nói gở thế. Tôi chỉ mong ông đừng đi tù nữa thôi. Chứ tôi biết ông cai làm sao được nên không dám khuyên. Nhưng đừng có chơi ẩu quá đấy. Hùng gần Huyền được đúng một tháng . Sau tết ít hôm thì Huyền bắt đầu nặng nề, đi lại phải có người dìu. Chiều nay Huyền vẫn  gọi vọng từ trên gác xép xuống bảo cô em dâu ghi cho mấy con lô. Đến giờ kết quả Huyền được ăn hai nháy 93 Khiến cô và Hùng đều vui. Hùng thấy cả ngày hôm nay Huyền nói liên tục. Đến tối lúc nhận được tiền ăn lô thì giọng đã yếu hơn, chỉ còn khào khào. Hùng ngồi vuốt ngực , nắn tay chân cho Huyền. đến hơn chin giờ tối thì Huyền lịm dần đi Hùng thấy Huyền đã chết, liền thông báo cho dưới nhà biết. Thằng con trai biết tin mẹ ốm nặng  cũng được bố cho lên trông. Nó vội vàng chạy lên gác xép lay gọi : Mẹ Mẹ… Huyền đã khô cứng rồi.

     Hùng nằm ôm cái xác không hồn cho đến hơn mười hai giờ đêm đến lúc xe của nhà tang lễ đến đưa xác đi thì Hùng mới chịu rời Huyền ra. Tiếng xe chở xác Huyền xa dần. Hùng vẫn nằm đấy ôm chiếc chăn mà Huyền vừa mới đắp, nước mắt chảy lặng lẽ. Mọi người trong nhà để cho Hùng một mình trên gác xép. Gia đình Huyền điện cho hai đứa con gái đang ở bên Trung Quốc. Chúng bảo ; Con ở xa lắm phải ba hôm mới về đến nhà được. Vậy các cậu xem ngày cho mẹ cháu , rồi làm thủ tục mấy hôm nữa mới phát tang nhé. Mấy người cậu đi xem ngày giờ, rồi làm thủ tục năm ngày sau mới hỏa táng Huyền. Hùng xin gia đình Huyền cho ở đây đến khi nào chôn cất Huyền xong thì anh đi , mặc dù nhà của Hùng cũng chỉ qua con đường đê là về đến. Mọi người trong gia đình Huyền đều quý anh con rẻ hờ này , nên bảo : Anh cứ ở đây không ngại gì cả. Sau ba ngày Hai đứa con Huyền mang theo chồng con và bạn bè, tất cả chục người về. Chúng thuê khách sạn để hành lí xong mới về nhà. Cả nhà Huyền bất ngờ thấy mấy đứa cháu mình ra vẻ có tiền. hai thằng cháu rể đứa nào cũng trắng trẻo đẹp giai lại lễ phép. Chúng vào thắp hương cho mẹ vợ, chúng cũng khóc và xin phép đượcđể tang. Cả nhà ngạc nhiên khi thấy mấy đứa cháu mình lang bạt kì hồ, làm gái tứ chiếng, ấy vậy mà lấy được chồng tử tế. Điều lạ nữa là chúng mắng chửi chồng chúng như hát hay, nhưng chồng chúng vẫn nín nhịn, lại còn luôn vuốt ve gần gũi vợ. Điều đó gấy ngạc nhiên rất nhiều cho mọi người.


     Đám tang của Huyền được làm tại nhà tang lễ, tuy có vắng hơn các đám khác nhưng bà con lối xóm đều đến viếng đông đủ, bạn bè anh em đủ loại thành phần từ dân nghiện, dân xã hội đen với người tử tế quen biết Huyền hoặc với gia đình đều đến thắp hương cho cô. Một hàng dài con cháu đứng bên linh cữu . Huyền chắc cũng mãn nguyện . Điều hạnh phúc nhất cho Huyền Đó là; Có đủ mặt ba người đàn ông đã đi qua đời cô đều ở bên cô phút giây đưa tiễn cuối cùng. Tiến là bố của hai đứa con gái; Ngày thường không hỏi được Huyền một câu, mặc dù chỉ cách nhà nhau có trăm mét , biết cô chuẩn bị ra đi cũng không nỡ qua một lần. vậy mà khi hai đứa con gái mang chồng sang khoe với bố. thì Tiến thay đổi hẳn thái độ, cậu cùng  mấy người trong gia đình túc trực ở nhà Tang lễ cùng mọi người luôn, và tỏ ra rất thương xót Huyền. Sau khi hỏa táng ở nghĩa trang thành phố . Huyền được đưa tro cốt về an táng tại quê nhà. Kết thúc những ngày tháng lênh đênh trên kiếp nhân gian . ( Hết )

5 nhận xét:

  1. chuyện của lão thật tình người

    Trả lờiXóa
  2. Lão Thầu lại có truyện hay .Xin chúc người đất Tổ mạnh khỏe nhiều .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em cảm ơn bác. Em người Hà Nội đấy ạ.

      Xóa