CHẠM LONG MẠCH ! Truyện ngắn của : Lao Quangthau 13-4-2019 Sửa lại 9-7-2022.
Ông Thiện đang thao thao bất tuyệt tự vỗ ngực về
chuyện ông có duyên bán hàng. Phải đến sáu, đến bẩy ông cùng trang lứa với ông đang
ngồi ở hàng nước . Người thì cười khẩy, người thì cất lời trêu chọc ông vì biết
ông nói phét thành thần. Ông Kiên chủ quán cũng trạc tuổi như mấy ông khách,
mọi người cũng ngoài sáu mươi, về hưu cả rồi, nên cứ sáng ra là tụ tập ở quán
nước này chém gió cho qua đi những ngày tháng dông dài vô dụng
phần cuối đời. Con phố buồn tẻ, quán xá cũng
vắng tanh, nhưng được cái thoáng mát, hai bên con phố là hai con Sông Đuống và
Sông Hồng, cây cối lại rất nhiều. Ông Kiên bán quán nước ở đây cũng lâu rồi,
hồi năm ngoái , nó còn là một dẫy ki ốt bán đủ các món ăn , thức uống, tuy nó
không đông đúc như bên phố, nhưng lúc nào cũng có người ra vào, ông Kiên bán
ngay cạnh quán Bida nên lượng khách cũng ổn định. Rồi Phường giải tỏa lấy
đất làm khu vui chơi giải trí cho trẻ con. Thế là cả một dãy hàng ăn bị phá sạch.
Khoảng đất trống tan hoang hiện ra ngay gần đầu con phố. Nhìn con phố đã buồn,
bây giờ càng buồn hơn. Mấy hôm đầu không ai dám động đến khu đất đó, nhưng rồi
tết xong vẫn chẳng có động tĩnh gì, vợ chồng ông Kiên làm tấm bạt che tạm, rồi
dọn hàng bán nước tiếp. Ông là bộ đội chiến trường miền Nam, nay sức yếu cũng
chẳng còn làm được việc gì, người đủ loại bệnh tật, đi lại chậm chạp. Quán nước
lại đông dần, buổi sáng có đám thanh niên rỗi việc ăn sáng xong kéo nhau ra làm
chén trà, gần trưa có đám mấy ông về hưu cùng trang lứa với ông Kiên ra chém
gió, rồi mấy chiếc xe tải thấy đất trống cũng làm chỗ đỗ tạm. Người ta lại buôn
bưng, bán mẹt tại khoảnh đất trống này. Ông Kiên bầy thêm mấy bàn cờ tướng thế
là quán nước lúc nào cũng đông đúc vui vẻ.
Chính vì quán đông đúc trở lại, đám mấy ông
chưa già hẳn lại có chỗ tụ tập làm chén trà, tán phét với nhau vài câu. Ông
Thiện mỗi lần đạp xe chở đám cây cảnh, vài bông hoa đi bán kiểu gì cũng tạt vào
làm chén nước , chém vài câu với đám bạn già rồi mới đi đâu thì đi. Cái chân
tập tễnh của ông cũng là một câu chuyện mà dân làng nghĩ là đáng xấu hổ cho gia
đình ông. Ông Thiện ở cái làng này đã lâu lắm rồi, nên từ già đến trẻ chẳng ai
là không biết. Chính vì ở từ thời đất đai chẳng ai màng tới, nhất là đất ven
bãi Sông Hồng, vì thế mà đất của nhà ông rất rộng. Khi đất nước mở cửa, giá đất
đắt lên từng ngày, cùng đám con cái của ông Thiện ngày càng lớn, có điều chẳng
đứa nào học đến nơi đến chốn, ông có ba đứa con thằng con trai lớn sau nó là
đứa con gái, cuối cùng là thằng con út. Thằng lớn thì lêu lổng đua đòi theo
chúng bạn, rồi sinh ra rượu chè cờ bạc. Vì đất rộng nên ông đã bán đi một mảnh
cũng được vài tỉ, ông cho mỗi đứa vài trăm còn ông gửi tiết kiệm, tính ông
không thích thể hiện nên ngôi nhà đã cũ ông cũng mặc, chẳng a dua theo làng xóm
xây cất mấy tầng làm gì. Cả nhà vẫn ở chung trong ngôi nhà cũ kĩ đó.
Ông Thiện cho thằng con lớn mấy trăm triệu,
chẳng mấy mà nó đã tiêu hết, chẳng biết nó nghe ai xúi hay tự nó thấy là bố nó
đối xử quá bất công với nó. Một hôm nó uống vài chén rượu rồi kiếm cớ cà khịa
ông, nó bảo ông phải chia cho nó mấy tỉ, để nó còn làm vốn làm ăn. Ông Thiện
chửi nó: Mày thì làm ăn gì, chỉ rượu chè cờ bạc là hết. Nói đi nói lại, Ông vẫn
quan điểm là không cho nó thêm tiền. Nó tức tối vớ cái đòn tre dựng ở đầu nhà
vụt ông Thiện lia lịa. Đến khi ông gục hẳn nó mới quẳng gậy rồi bỏ đi. Ông
thiện bị gẫy xương ống chân, vợ con đưa ông đi bệnh viện. Công an đến làm việc.
Ông nghĩ con dại cái mang nên xin cho nó khỏi bị đi tù. Nhiều lúc ông nghĩ ;
Hay nhà mình bị động long mạch, mấy cái rễ cây cổ thụ ở bên đền nó xiên sang
nứt cả tường, vỡ cả sân, nhưng rồi tính ông thuộc lại vô nghĩ nên ông cũng
chẳng quan tâm.
Ông Thiện dắt
xe đỗ ngay trước cửa quán nước của ông Kiên, trên giỏ xe có mấy bẹ hoa cau
trắng muốt. Đằng sau có mấy cây cảnh ông vừa đánh trộm ở quanh làng. Ông Thiện
gọi chén nước, rồi rút bao thuốc lấy một điếu, ông vớ cái bật lửa ở trên bàn,
ông châm lửa rồi rít một hơi rõ dài. Mọi người đang uống nước thấy ông Thiện
vào, họ đã nhấm nháy nhau, là sẽ chọc ông xem sao. Sau khi nhả đám khói thuốc
ông vừa rít xong, một ông có bộ mặt kênh kênh buông một câu hỏi ông Thiện: Thế
thằng con ông nó thỉnh thoảng vẫn kê dao vào cổ ông bắt ông nôn tiền ra cho nó
, ông có nôn không ? Ông Thiện nói tỉnh bơ : Có chứ. Tôi phải cho nó ngay, mà
nó là con mình nó kề dao vào cổ thì mình cho, chứ tôi có cho ông đâu mà sợ. Cả
bọn rộ lên tiếng cười hòa. Ông Thiện bắt đầu chém : Có hôm tôi mang chiếc xe
chở mấy cành hoa lau và một cây chay, quả to rất đẹp, tôi đỗ ở vườn Hoa
Canh Nông, tính đi lấy ít nước vẩy vào hoa, thì có hai vợ chồng cùng thằng con
trai mới có mấy tuổi , ăn mặc lịch sự đi lại bảo: Ông cho con mượn xe của ông
để bọn con chụp ảnh nhé. Tôi thấy mình cũng đang mệt nên gật đầu đồng ý, mà xe
đạp của tôi là xe nhật mới coong nhé, nhìn đám hoa với chiếc xe rất đẹp, Tây đi
qua đều dừng lại chụp ảnh. Phải đến một tiếng vợ chồng nhà đó mới trả xe cho
tôi. Thằng cu con cầm tờ một trăm nghìn đưa bằng hai tay nó nói : Con biếu ông
tiền uống nước ạ. Vậy đấy, nói đến đây thì một chị đi xe máy đi qua , thấy mấy
nhành hoa cau, trắng muốt để trên giỏ xe đạp của ông Thiện đang để dưới lòng
đường. Ông Thiên tập tễnh đi ra , cô gái hỏi giá tiền, ông Thiện bảo : Năm
nghìn một nhánh cô ạ. Mấy ông trong hàng nước nói ra : Lúc nãy ông ấy nói có ba
nghìn mà không ai mua đấy. Cô gái biết người ta trêu ông bán hoa, cô cười nhẹ
rồi lấy năm nghìn trả cho ông. Ông Thiện đưa cho cô một nhành hoa nhỏ ông đã
tách sẵn ra khỏi buồng. Ông Thiện đút năm nghìn vào túi rồi tập tễnh đi
vào hàng nước. Ông bị một ông bạn trêu tiếp : Ông toàn đi hái hoa ở bờ
Sông với đi cắt trộm của người ta , mà chém ác, hôm ông chém con bé ở quán
Karaoke ba mươi nghìn mấy bông hoa lau non choẹt mà tôi cũng choáng. Ông Thiện
nói tỉnh bơ : Nó có tiền thì nó mua chứ tôi có bắt nó mua đâu.
Ngôi nhà
ba tầng đã cũ của nhà ông Thiện, nằm sát Ngôi đền cổ đã cũ kĩ sát bờ Sông Hồng.
Ngôi nhà rất hợp cảnh cùng ngôi Đền cổ, những cây nhãn, cây khế già bao trùm
khuôn viên ngôi đền, chúng chờm cả sang bên sân nhà ông. Trước cửa nhà ông là
một cây khế ngọt, quả đang lúc lỉu vàng ruộm, Bà Vân vợ ông cứ cách mấy
ngày lại hái một đợt mang lên bờ đê Ngọc Thụy ngồi bán. Những ngày không bán
khế, bà hái những ngọn Tầm Bóp mọc hoang ngoài bờ Sông, bó lại thành từng nắm
mang bán. Nhiều lúc không còn gì để bán, bà Vân thản nhiên vào ruộng của người
ta hái rau mang ra chợ. Ông Thiện cũng giống vợ, cũng đi khắp bờ Sông có hoa gì
thì hái, ông bán Hoa lau là lãi nhất, người dân phố cổ rất thích mua hoa của
ông. Rồi những cây cau trong làng trổ hoa ông cũng hái mang bán. Ông Thiện
trước cũng đi làm , nên giờ nghỉ hưu , mỗi tháng cũng có vài triệu rồi tiền bán
đất gửi tiết kiệm, nên đám bạn hàng nước trêu ông: Ông thiếu gì tiền, tiêu sao
hết mà cứ cực khổ thế, đi la liếm nhặt nhạnh rồi mang bán kiếm từng đồng . Ông
Thiện không tự ái, ông thanh minh : Tôi không thích ngồi một chỗ. Đi thế này
cho khỏe. Ông nhặt nhạnh vậy mà cũng để ra được nhiều. Những chiếc xe đạp ông
trở hoa đi sang phố bán, đều là xe nhật vẫn mới, ông cũng hay phải thay xe,
thằng con trai lớn của ông có vợ rồi, nó vẫn nghiện cờ bạc, nên những chiếc xe
đạp của ông luôn là mục tiêu của nó. Có lần ông Thiện mua xe mới, ông đã cẩn
thận khóa rất nhiều vòng khóa bằng dây cáp, nó cũng chẳng nể mặt ông., thằng
con trời đánh nó lấy búa với đục ra chặt bằng được cái khóa mới thôi. Ông bất
lực nhìn nó cưỡng chế chiếc xe của ông. Có lần nó bí tiền quá , nó lấy con dao
phay đè ông ra, con dao đặt trên cổ ông, rút cục ông phải nhè tiền ra nó mới
thôi.
Ông Thiện
nhiều lúc tự an ủi, thì nó là con mình, chẳng cho chúng nó thì cho ai, thằng út
đang học lớp mười một, nó cũng hay xin tiền ông bà chứ chưa biết cưỡng chế ông
như thằng anh nó. Ông Thiện dắt chiếc xe đạp chở đầy hoa cỏ dại lên cầu Long
Biên, tầm đầu giờ chiều, trên cầu vẫn vắng, ông Thiện vừa thong dong đạp
xe vừa nghĩ đến con Thơm. Nó là con gái thứ hai của ông, lấy chồng được ít hôm
thì bỏ về nhà bố mẹ, vậy là phải nuôi báo cô nó cùng cái bụng chửa của nó. Ông
Thiện đánh mắt xuống dòng nước Sông Hồng đang chảy lững lờ, dòng nước đục ngầu,
có mấy người mình trần đang ôm miếng xốp bơi ra giữa dòng. Ông Thiện nghĩ : Bọn
này cũng dỗi hơi thật, ngày nào cũng ra Sông ngâm thứ nước ô nhiễm đó. Ông cắm
cúi đạp xe tiếp. Ông lại nghĩ về con Thơm, nó đẻ xong một thời gian, một hôm nó
bế con bé đi vào tận Thanh Hóa, rồi nó vứt con ở đấy, nó trở về mặt tỉnh bơ. Vợ
chồng ông bà cũng thây kệ, chẳng quan tâm đến việc đó. Mà tính nó cũng lạ, đi
mua hàng mắt trước mắt sau, người bán hàng sơ hở là nó bê luôn đồ của người ta
mang đi thẳng. Ông Thiện thấy buồn cười với cái tính của nó, rồi ông tự đắc
cười khùng khục , khiến mấy người đi xe máy ngang qua ông phải ngoái lại nhìn
ông. Ông Thiện cười vì thấy con Thơm, rồi bà vợ mình, rồi đến cả mình nữa
, đều chẳng phải bỏ ra đồng vốn nào, nhưng ngày nào cũng có tiền mang về. Ông
Thiện thấy đắc ý lắm. Nhà mình thật tuyệt. À mà còn thằng con mình nữa chứ, nó
cũng giống mình đấy thôi, cả làng này ai mà chẳng chờn nó, xe đạp của ai
để hớ hênh nó cũng mang đi hết đó sao. Ông Thiện tủm tim cười rồi ông tăng tốc
cho xe đi nhanh hơn, ông định sẽ đến Vườn Hoa Con Cóc dừng ở đó, chỗ đó
Tây, ta đi lại nhiều, cái đống hoa này chắc sẽ hết nhanh thôi. Ông Thiện cắm
cúi đạp chiếc xe Mi Ni Nhật gần như mới cứng đi nhanh hơn. ( Hết )
DVD sang thăm nhà đọc truyện, chúc LQT an lành!
Trả lờiXóahttps://i.pinimg.com/originals/ec/07/59/ec0759dcc567ebed57adcd1c81458fc1.gif
Cảm ơn bạn đã theo dõi !
XóaTên ông là Thiện mà ông cũng như con ông không lương thiện nhỉ !
Trả lờiXóaVâng thường thì vẫn thế bạn ạ. Cảm ơn bạn đã theo dõi
Xóa