Bà năm Hồng cùng đứa con gái thứ bẩy ngồi trên chiếc
thuyền ba lá do chồng bà đang ra sức chèo hướng về bờ bên kia. Sông Tiền mùa
nước nổi, mênh mông là nước, phù sa đỏ bầm. Ông Năm dồn hết sức vào tay chèo, con
thuyền nhích dần, phía bờ bên kia là đất Bến Tre, có ông bà ngoại sắp nhỏ sinh
sống. Hôm nay ông bà Năm tính đưa con bẩy sang gửi ông bà. Gia đình đông con,
chẳng lo nổi miếng ăn cho mấy đứa con đang độ lớn. Bà năm Hồng nhìn chăm chú
con bé, trong đầu nghĩ ; Thôi đành gửi mấy năm bên ngoại cho mình có sức mà lo
cho thằng sáu với con tám , con chín. Chứ để chúng ở nhà thì đói cả lũ. May mà
mấy đứa con gái lớn đã đi lấy chồng hết rồi. chứ mần ăn kiểu này chắc có nước
nhẩy sông hết thôi. Mồ tổ sao mình đẻ dữ vậy, nghĩ đến đó bà nhìn xuống cuối
con thuyền . Ông năm đang nhanh tay chèo cho kịp sang sông trước tối. Bà Năm cứ
nhìn tới chồng là người lại râm ran khó chịu; Con người đâu mà hiền lành quá dậy,
vợ biểu gì cũng nghe, được cái khỏe như trâu vâm, nước da ánh đồng với cơ bắp
nổi lên nhấp nhoáng dưới ánh hoàng hôn chiều muộn, khiến bà dậy lên cảm giác
ham muốn. Khung cảnh thật hữu tình thơ mộng, Bà năm nghĩ ; Gía chỉ có hai người
thì bà kêu ổng dừng tay chèo rồi.
Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016
Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016
Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016
NGÕ CỤT ! Truyện ngắn của Lao Quangthau
NGÕ CỤT !
Truyện ngắn của Lao Quangthau
Căn nhà của
gia đình bà Sửu nằm cuối cùng trong con ngách nhỏ, chỗ này cứ mưa là ngập nước,
nó bốc mùi hôi thối thật khó chịu. Căn nhà ba tầng nhỏ xíu cỡ chừng hơn mười
mét vuông. Bà Sửu ở tầng một, mẹ con đứa con dâu ở tầng hai, còn thằng con trai
út của bà ở tầng ba. Dạo này nó cũng kiếm được nên mới lắp thêm cái điều hòa,
thỉnh thoảng nó đưa bạn gái về ở một hai bữa. Mang tiếng nhà ba tầng thật đó,
nhưng trong nhà thì tối thui, mùi hội hám mốc meo bốc cả ra ngoài, gia đình bà
Sửu thì quen sống như vậy rồi nên mọi thứ đều rất bình thường. Cái lụp xụp hôi
hám tù đọng đó đối nghịch với bên kia con đê là khu phố cổ của Hà Nội, với
những nhà hàng khách sạn rực rỡ đèn hoa và thơm nức mùi thức ăn hay mùi nước
hoa đắt tiền của khách lưu trú.
Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016
Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016
KHÁT KHAO ! Truyện ngắn của Lao Quangthau
KHÁT KHAO ! Truyện ngắn của Lao Quangthau
Bà Huê mấy
bữa nay người bứt rứt khó chịu. Cảm giác tội lỗi cứ ám ảnh bà. Bà không dám
nhìn thẳng vào mặt mấy đứa trẻ. Kể cả lúc chạm mặt với hắn; Thằng chồng đã li
thân hơn bốn năm. Cái cảm giác tội lỗi làm bà không yên . Bà đã làm một việc tầy trời;
Đó là ngoại tình. Tháng trước có một anh chàng
làm quen với bà trên Za Lo . Bà thấy hình ảnh đại diện có vẻ đạo mạo tử
tế, chỉ hơn bà hai tuổi. Mới nhìn bà đã thấy có cảm tình. Đến khi chat với nhau
Bà thấy thương anh ta hơn. Người gì mà tướng mạo to con đẹp đẽ mà bị vợ ruồng
bỏ đi theo nhân tình cũ. Bà thấy thương Nam lạ . Sao chàng ta lại tội thế !
. Rồi bà cũng kể qua về cuộc sống khốn nạn, khốn khổ của mình. Hai người tỏ ra
thông cảm và thấu hiểu nhau. Nhất là bà; Bà cảm thấy trong lòng manh nha thứ
tình cảm là lạ . Bà thấy hơi kì cục, sao mình lại nhanh phải lòng anh ta thế.
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016
BÁNH TRUNG THU ! Mục người Việt xấu tính ! Truyện của Lao Quangthau.
BÁNH TRUNG THU ! Mục người Việt xấu tính ! Truyện của
Lao Quangthau.
Trưa nay
trong lúc đợi đón con Lão. Lão tạt vào hàng nước quen. Cô chủ quán hỏi : Anh Có
ăn bánh không em mời. Lão hỏi : Bánh gì hả em ? Cô ấy nói : Bánh Trung thu. Rồi
mở túi lấy ra một miếng một phần tư chiếc bánh mời lão ăn. Lão nói : Ồ anh
thích ăn món này lắm. Và lão ăn ngon lành. Nhưng báo hại là ; Khi nhai hết bánh
rồi thì còn lại những miếng ruốc nhạt thếch và lợn cợn trong miệng lão, gây cảm
giác ran rát miệng rất khó tả. Lão mới nhè ra, rửa qua nước, rồi làm tơi nó ra
thì hóa ra không phải là ruốc động vật ( Protein ) Mà là gốc thực vật ( Xenlulô)
Khi nhai nó sẽ trơ ra thành từng sợi ,
chứ nó không như thịt sẽ bị nhuyễn ra .
Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016
KHU VƯỜN CÓ MA ! Truyện ngắn của : Lao Quangthau.22-7-2016.
KHU VƯỜN CÓ MA ! Truyện ngắn của : Lao Quangthau.22-7-2016.
Long đang ngủ say thì thấy Hồng ôm chặt lấy
mình. Cậu giật mình tỉnh dậy, bụng nghĩ ; Không hiểu sao đêm nay con vợ mình nó
nổi hứng bất chợt . Nghĩ vậy, nhân thằng bé vẫn đang cứng ngắc từ lúc ngủ. Mắt
nhắm mắt mở Long lột đồ của vợ ra, mặc cho Hồng cằn nhằn khó chịu vì còn ngái
ngủ. Long cầy thật lực cho đến khi Hồng không chịu được nữa, khép chặt cặp đùi
rồi hẩy hông lên liên tục tay siết chặt Long miệng kêu ầm lên ; Hự … hự ứ ..ứ…
rồi tay chân luống cuống quắp chặt chồng. Thấy vậy Long cũng thúc thật mạnh rồi
cố cho ra cùng một lúc, một lát thì cũng giật giật liên hồi rồi phủ phục xuống người Hồng. Hồng bải hoải thả
tay ra rồi nằm thở. Long cũng nằm vật ra giường. Sau một hồi nằm thở thì Hồng lên tiếng : Chán
anh quá. Em đang ngủ thì thấy như có người nằm cạnh bên em, hơi lạnh toát ra từ
người ấy. Nó cứ nhìn chằm chặp em. Em sợ quá mới quay vào ôm anh thì anh lại đè
em ra làm ngay một cái. Long nghe vợ nói vậy thì cười trừ rồi hỏi: Thế con ma
nó như thế nào ? Hồng trả lời : Em không nhìn rõ , chỉ biết là hơi lạnh toát ra
từ người ấy , và nó đứng sát em, nhìn em thôi. Long bật điện thoại nhìn đồng hồ
rồi nói : Đã hơn hai giờ rồi, thôi ngủ đi gần sáng rồi. Hai người không ai nói
với ai lời nào nữa. Loáng một cái Hồng đã ngủ lại, tiếng thở đều đều bên tai
Long, cô quắp chặt người Chồng . Long trằn trọc không ngủ được, cảm giác gai
gai người vì chính bản thân mình cũng
chứng kiến mấy lần những hiện tượng lạ ở ngôi nhà này :
Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016
CHUYỆN VUI CÓ THẬT ! Của Lao Quangthau
CHUYỆN VUI CÓ THẬT !
Của Lao Quangthau
Ngồi trên xe
để đi Thái Nguyên ăn cưới. Trên xe toàn anh em họ hàng nên nói cười rất rôm rả,
mọi người lần lượt kể cho nhau nghe những chuyện cười rung rốn. Tôi viết ra hai
truyện của chị dâu họ của tôi kể về nhân viên của chị ấy cho cả nhà thưởng thức
nhé.
Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016
Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016
LÃO BỊ PHẠT Ở VĨNH PHÚC !
Sáng hôm qua
Chủ Nhật ( 26-6-2016) lão có việc đi về Phú Thọ. Đi bằng xe máy . đi hướng từ
Cầu Thăng Long xuống . Vì lâu không đi xe máy về hướng này nên khi thấy có chỗ
rẽ gầm cầu vượt, có biển hướng dẫn là đi Vĩnh Phúc. Lão nghĩ chắc chỗ rẽ mọi
khi vào Phúc Yên. Nhưng bé cái nhầm. Đường lạ hoắc . Làn đường lão đi vào rộng
bằng làn đường ngoài có xe ô tô và xe máy chạy. Lão thấy lạ, nhưng không thấy
có biển báo gì nên cứ đi, được một đoạn mới nhìn thấy biển báo xe đạp và xe
thôi sơ. Lão giật mình đi ra làn ngoài , nhưng không kịp. Một chú công an từ
chỗ khuất chạy ra chặn lão lại. Lão hỏi : Tôi có lỗi gì? Chú công an bảo : Anh
đi vào làn đường dành cho xe thô sợ !. Rồi đề nghị kiểm tra giấy tờ. ( Lúc này
khoảng hơn tám giờ sáng) Rồi chú trẻ măng đó cầm giấy tờ mang vào đưa cho chú có tuổi nhất đứng sau
đít chiếc xe tải cảnh sát. Lão mới nói : Anh thông cảm em lần đầu đi vào con
đường này nên không biết nó dành cho xe thô sơ. Chú ấy bảo : Lập biên bản vi
phạm thôi, không thông cảm gì cả. Trong ví của Lão có mỗi hai trăm nghìn để đề
phòng bất trắc.
Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016
TÌNH NGƯỜI ! Phiếm chuyện của Lao Quangthau
TÌNH NGƯỜI ! Phiếm chuyện của Lao Quangthau
Ngồi hàng
nước quen , thấy mọi người hỏi thăm chị hàng xóm. Có mẹ bị tai biến vừa phải nhập viện . Cũng may kịp thời cứu chữa
nên di chứng không nặng lắm. Ngồi nói về các tệ nạn ở bệnh viện chán thì Chị kể
: Hôm nay có con bé trông mẹ bị tai biến ở cùng phòng . Nó gọi điện cho hai chị
gái bảo : Mẹ bị tai biến phải nằm viện, hai chị vào với mẹ và đóng viện phí cho mẹ. em khó khăn quá
không đóng được.
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016
HĨM À, HĨM ƠI ! Truyện ngắn của Lao Quangthau . Phần 2
HĨM À , HĨM ƠI ! Truyện ngắn của Lao Quangthau
PHẦN 2.
Tâm lo lắm,
mấy hôm nay con bé Hĩm nó cứ ôm bụng quằn quại kêu đau, đến sáng nay thì có đau
đớn lịm đi từng đợt. Có lẽ mình phải xin
bà chủ nghỉ một buổi để cho nó đi khám xem sao. Tưới xong vườn cây giống , Tâm ngó vào căn lều mà bà chủ cho hai mẹ con tá
túc, thấy con bé vẫn ôm bụng khóc. Cô quẩy quả đi lên nhà trên rồi thập thò nơi
bậc cửa , bà chủ nhà thấy có bóng người ở nơi cửa liền hỏi: Ai đó ? Dạ thưa bà
con đây ạ. Tâm khép nép nói với bà chủ. Bà nhìn Tâm rồi hỏi : Có việc gì đấy cô
? Tâm liền thưa : Dạ thưa bà mấy hôm nay con Hĩm nhà cháu nó cứ ôm bụng kêu
đau, đêm nó cũng không ngủ được, hiện giờ nó cũng đang nằm khóc. Nên con muốn
xin bà được nghỉ buổi chiều để đưa nó đi khám. Bà Hàn thấy Tâm nói vậy thì tặc
lưỡi bảo : Rõ khổ . Vậy mang đó đi khám xem sao, gần đây có phòng khám tư đấy
mang nó đến đó mà khám. Nói rồi bà Hàn mở tủ lấy tiền , bà đếm rồi đưa cho Tâm
: Đây tôi trả luôn cho cô lương tháng này, cầm lấy mà mang nó đi khám đi. Tâm
vội cầm tiền rồi cúi xuống miệng nói :
Dạ con cám ơn bà chủ. Cầm mớ tiền trong tay, Tâm vội vã chạy về căn lều của hai
mẹ con. Cô lấy cái túi , cho ít đồ của con bé vào. Rồi cẩn thân dắt tiền vào
trong người . Bế con bé đi đến địa chỉ mà bà chủ mách lúc nãy.
Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2016
HĨM ƠI HĨM À ! Truyện ngắn của : Lao Quangthau. Phần 1
HĨM ƠI HĨM À ! Truyện ngắn của : Lao Quangthau
Phần 1
Bà Nhâm cứ bắt
đầu vào giấc ngủ sâu là lại giật mình tỉnh dậy. Mấy đêm rồi bà bị vậy. Khi giấc
ngủ chìm dần vào vô thức là bà thấy có đứa bé cứ kéo tay bà mà lôi đi , nó
không nói năng gì cả, thân hình mỏng manh bé xíu phất phơ . Rồi bà giật mình
toát mồ hôi lạnh. Quái lạ; Có điềm gì đây !. Sao đứa bé nó cứ về lôi mình đi
đâu vậy ? Sáng ra bà ngồi khoanh chân trên chiếc ghế giả da, bà đưa tay với
chiếc ấm giỏ, mở nắp rồi lấy chiếc ấm
tích rót ra chiếc cốc nhựa mầu hồng nhạt đã cáu đen . Mầu nước vối hãm lâu đặc
sánh nâu sậm. Bà Nhâm chiêu một ngụm rồi nuốt đánh ực. Bà nghĩ trong đầu ; Chắc
có chuyện rồi, nhất định là vậy. Đã hơn sáu chục năm sống trên cõi đời này,
nhiều lần linh tính mách bảo bà đều đúng. Bà vội đứng dậy tất tả đi sang nhà
ông Nam
là anh trai bà cũng là bố của con Tâm. Vừa dợm chân nơi bậc cửa tam cấp của
gian nhà cấp bốn cũ kĩ. Bà đã hắng giọng : Bác cả có nhà không đấy ? Ông Nam
ngồi gian giữa một chân chống lên ghế một chân duỗi dưới đất , lưng hơi ngả ra
sau chiếc ghế gỗ mộc đã cũ mầu thời gian. Ông đang thư thả nhả khói , tay vẫn
cầm chiếc điếu với chiếc đóm, mắt lờ đờ vì say thuốc. Nghe bà Nhâm réo tên mình
ông Nam hơi giật mình; Quái lạ , sao cái bà này có việc gì mà réo mình sớm thế.
Rồi ông quay qua cửa vừa lúc bà Nhâm bước vào trong nhà . Ông Nam nhìn bà em
hỏi : Có việc gì mà bà vội vã thế ? Bà Nhâm ghé mông ngồi lên chiếc ghế đối
diện với ông Nam rồi thẽ thọt nói : Bác ạ , mấy đêm nay em mơ lạ lắm, cứ như có
điềm xấu gì đó. Ông Nam sốt ruột nói : Thì điềm gì bà kể ngay tôi nghe nào : Dạ
em cứ thấy có đứa bé con nó túm tay em lôi đi bác ạ, mấy đêm nay cứ nằm vừa
chợp mắt là lại thấy nó về. Em tính sang rủ bác lên thành phố tìm mẹ con con
Tâm xem chúng có chuyện gì không !
Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016
NHÌN VẬY MÀ KHÔNG PHẢI VẬY !

Ngày hôm qua , Lão vất vả mới chụp được mấy kiểu ảnh của cậu khuyết tật này. Để rồi hôm nay rủ nhà Thơ Ái Nhân Thi Sĩ đến tận nơi khảo sát . Chỗ cậu ta ở cũng dễ tìm, vì cùng địa bàn với Lão và Nhà Thơ Ái Nhân. Trước khi vào nhà cậu ấy. Chúng tôi đã vào quán nước gần đấy để hỏi qua, nói chung họ đều nói bóng gió là nên tài trợ cho người nào có hoàn cảnh thật khó khăn hơn. Rồi bác ấy kể vợ chồng nhà này thuê nhà ở đây mấy năm rồi. mấy năm trước người vào làm từ thiện phải xếp hàng vào vì đông quá, có lúc chin mười giờ tối vẫn có cặp vợ chồng đứng tuổi mang đồ đến tặng. Rồi có người thì nói tối vợ chồng nà đó bỏ tiền ra đếm có hôm kiếm cả triệu bạc.
Thứ Hai, 6 tháng 6, 2016
Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016
Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016
MƯA RÀO ! Phần kết. Truyện ngắn của Lao Quangthau.
Buổi sáng.
Cả nhà đang bận rộn với những mẻ hàng để kịp giao cho khách hàng thì Toàn thấy con
bé Yến Thập thò ngoài cửa , nó vẫy Toàn ra rồi dúi vào tay Toàn lá thư được gấp
lại bằng giấy ô li nó bảo Cái Thúy gửi cho anh đấy. Nó ngồi ngoài phố đợi anh
đấy, nói rồi nó chạy vụt ra ngoài, nhìn dáng
mập mạp của nó chạy mà buồn cười. Toàn mở tờ giấy ra đọc. nét chữ ngoằn ngoèo được viết
bằng máu : “Anh Toàn, em xin anh tha lỗi cho em. Em chỉ yêu mình anh thôi, nếu
anh bỏ em em chết mất. Kí tên ; Thúy.” Toàn xem xong gấp nó lại rồi cho vào túi
quần, mặt vô cảm quay vào nhà làm việc tiếp. Gần trưa khi mọi việc của gia đình
đã xong. Toàn ra ngoài cửa đứng thấy con Yến chạy lại nói : Anh ơi con Thúy nó
vẫn ngồi ở Nhà Trẻ đợi anh đấy, nó khóc sưng cả mắt. Cái mặt của Yến làm Toàn
thấy thương nó, khổ; Vì bạn mà vất vả theo nó. Yến có thân hình hơi đẫy đà ,
nhưng được bộ mặt rất tây, nét như người Tây á vậy. Trong số mấy đứa chơi với
nhau thì cái Yến là ngoan ngoãn hiền lành nhất . Mang tiếng là gái Khâm Thiên
nhưng nó khác hẳn chúng bạn. Toàn nghe thấy cái Yến nói con Thúy vẫn đang ngồi
khóc đợi Toàn thì toàn nói với Yến : Em bảo nó về đi, anh nhìn thấy nó chỉ muốn
cho nó vài cái tát thôi. Nói rồi Toàn đi vào nhà , mặc bọn Yến bơ vơ ở ngoài.
Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016
MƯA RÀO ! Truyện ngắn của Lao quangthau
MƯA RÀO ! Truyện ngắn của Lao
quangthau ( Truyện này xảy ra vào đầu những năm tám mươi của thế kỉ 20 )
Phần1
Vừa học đàn xong Toàn chào mọi người trong
gia đình của thầy dậy đàn .Vội bước ra ngoài cửa . Vừa từ trong căn nhà tối u
ám , chật chội . Toàn thò đầu ra ngoài thấy bầu trời cũng tối sầm lại rồi roạt
roạt, ào ào, những đợt mưa rào mùa hạ quất thật nhanh, như đang nô đùa đuổi
nhau . Bà cụ mẹ của thầy giáo vội vã dọn hàng, mấy người trong nhà cũng chạỵ
ra, người thì che đậy, người thì bưng bê. Cả cái ngõ chợ Khâm Thiên bị cơn mưa
rào quái ác làm cho nhốn nháo. Toàn lúng túng với chiếc xe đạp, áo mưa lại
không có. Thầy dậy đàn thấy vậy liền nói : Đợi thầy vào lấy áo mưa cho. Toàn
vội nói : Thôi thầy ạ, em sang bên nhà người yêu em bên ngõ Cổng Trắng có một đoạn
thôi. Thầy giáo nói : Từ đây sang đó cũng ướt hết đấy. Toàn bảo : Vâng em chào
thầy. Rồi Toàn lên xe cắm cúi phóng ra khỏi ngõ chợ. Mặc cho những đợt mưa chạy
qua chạy lại đáp rát mặt, một tay gạt nước mưa trên mặt. Toàn cố phóng nhanh trên chiếc xe Pơ Gio mầu copal
.
Thứ Hai, 18 tháng 4, 2016
BẢ CHUỘT ! ( Mục người Việt xấu tính )
BẢ CHUỘT ! ( Mục người Việt xấu tính )
Truyện của Lao Quangthau.
Trưa nay ngồi quán trà quen . Đang nhâm nhi
chén trà nóng thì anh bạn bán dạo đi
qua, lão hỏi với ; Có bả chuột không? Anh ta dừng chiếc xe đạp cồng kềnh đủ
thứ. Đằng sau còn có chiếc tủ kính có đủ các loại hàng. Mấy người ngồi uống trà gần lão mới nói : Anh cứ lấy loại
nước ấy, chỉ một tí là đi tong ngay. Nghe tư vấn vậy lão lấy mấy lọ nước. Anh
bán hàng mang thuốc vào đưa cho lão rồi nói : Em chỉ bán thuốc chuột thôi đấy
nhé. Còn em không chịu trách nhiệm gì đâu. Lão thấy lạ mới trả lời :Thì tôi mua
đánh chuột chứ làm gì . Anh bán bả chuột mới kể : Tháng trước em bị một vố thế
này ; Em hay bán trên chợ Bưởi . Hôm đó có một ông gọi em lại hỏi : Này chú ,
bả chuột của chú có đánh được chó không ? Em mới trả lời : Người còn chết thì
chó nhẹ tênh ông ạ.
Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016
CÁT BỤI ! Truyện ngắn của Lao Quangthau
CÁT BỤI !
Truyện ngắn của Lao Quangthau
Chỉ còn mây ngày nữa là đến tết Nguyên Đán rồi. Huyền
sức cũng đã cạn . Cơ thể chỉ còn hơn hai mươi kí. Mỗi khi đi lại chân phải lết
lết rồi. Cái bụng chướng lên gồ ra như
có chửa năm tháng vậy, nên nhìn người cô có vẻ hơi kì dị. Hôm nay Huyền vui
lắm, rút cục cái mong mỏi đợi chờ từng ngày đã được đền đáp; Hùng đã ra tù. Vừa
ra khỏi trại là Hùng mò xuống bãi gặp Huyền ngay. Hai người nhìn thấy nhau mừng
mừng tủi tủi. họ kéo nhau lên cái gác xép nhỏ xíu, ẩm mốc hôi hám là vương quốc
của Huyền kể từ ngày dừng chân chốn giang hồ. Vậy là năm năm đằng đẵng trong tù nhờ cố gắng
cải tạo tốt, cộng với gia đình chạy trọt nên từ tám năm tù Hùng chỉ phải
ngồi năm năm. Hai người ôm chặt nhau, mùi hôi từ cơ thể Huyền do lâu ngày không
tắm cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sự nhớ thương của Hùng. Hùng nói với Huyền: Tôi
nhớ cô lắm, biết là cô đang bị bệnh nặng, nên mong ngày mong đêm để được ra ,
lúc nào cũng lo chỉ sợ không còn gặp được cô. Huyền nghe Hùng nói vậy cô
nhìn vào mắt Hùng đầy âu yếm rồi nói :
Ông tưởng tôi dễ đi thế hả. Tôi cũng phải đợi ông về bằng được chứ. Nghe Huyền
nói xong Hùng ôm ghì cô vào lòng. Người Huyền chỉ còn là bộ xương dính liền vào
da. Mầu da đen xỉn của cô nay còn thêm
ánh vàng của bệnh ung thư gan giai đoạn cuối nữa. Tuy nằm ôm Hùng đấy, nhưng trong cơ thể đang quặn
lên từng đợt, nhiều lúc cô đơ cả người cố gồng cho cơn đau mau qua đi. Hùng hôn
lên đôi môi đã héo hắt không còn che được hai hàm răng phô ra, hốc mắt Huyền cùng sâu hoắm. Nhìn như
chiếc đầu lâu đã khô vậy.
Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016
BẨY THÁNG MẶN NỒNG ! Phần kết.Truyện ngắn của : Lao Quangthau
BẨY THÁNG MẶN NỒNG ! Phần kết.Truyện ngắn
của : Lao Quangthau
Mới
bảnh mắt, bà Dũng đã nghe bọn con cháu nó kháo nhau; Tối qua thằng Thạch bị ăn
đòn, trong lòng cảm thấy có chút hối hận. Bà Dũng gọi thằng Thuận đưa mình đến
trụ sở công an xã. Bà viết đơn bảo lãnh xin cho Thạch được về. Phớt lờ những
lời nói răn đe của bà Dũng. Thạch lấy xe máy đi một mạch đến nhà Nương. Nương
nước mắt lưng tròng cô thấy thương Thạch quá. Cũng vì thương cô, muốn cho cô
một danh phận rõ ràng mà anh bị gia đình ngược đãi như vậy. Nhìn mấy vết sưng
tấy ở ngực Thạch cô thấy xót xa, sao người ta lỡ ra tay đánh người vô tội như
thế. Cô hôn vào mấy vết bầm đỏ đó, nước mắt nóng hổi rơi xuống vết đau, Thạch
thấy nhẹ nhõm hẳn. Anh quay qua ôm cô
thật chặt vào lòng. Tình yêu của mình là đây, cuộc sống của mình cũng là đây.
Cảm ơn trời đã cho Nương đến bên đời mình. Thạch hôn ngấu nghiến Nương , hai
người quấn chặt nhau trong yêu thương tột độ. Hai cơ thể như khao khát hơn,
cùng rung lên những rung động thể xác , hình như trong khổ đau họ càng thấy
hứng tình hơn, những rung động, co bóp làm cả hai đều rã rời.
Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016
TÌNH YÊU BỌ XÍT ! Truyện ngắn của Lao Quanthau
TÌNH YÊU BỌ XÍT ! Truyện ngắn của Lao Quanthau
Hôm qua đi ăn
hỏi đứa cháu. Ngồi trên xe , bên cạnh là cậu em thân thiết với gia đình. Hai an
em lâu lâu mới gặp nên kể cho nhau đủ thứ chuyện. Rồi cậu ấy nói : Vừa rồi tức
cười quá anh ạ. Con gái em nó cứ cắm cúi vào cái điện thoại. em mới hỏi nó :
Con làm gì mà chăm chú quá vậy ? Nó ngẩng lên trả lời : Cái thằng ở trường con
ấy bố. Con đã trả lời là không yêu rồi mà nó vẫn cứ nhắn tin cho con. Em buồn
cười quá nhưng cũng bơ đi. Thế rồi hôm vừa rồi thằng đó nó còn làm một việc
kinh khủng hơn. Nó nhắn tin với con gái em là nhà trường tổ chức đánh bóng
truyền ở công viên. Tớ đến đón bạn nhé. Con bé nhà em nó đồng ý vì chúng trong
đội thể thao của trường. Con bé nó xin phép em, em dặn thằng con em là theo em nó xem có đúng không( Thằng anh nhưng
là sinh đôi ) .
Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016
CHUYỆN CỦA NGÀY MÙNG 8 THÁNG 3. Truyện cực ngắn của Lao Quangthau .
CHUYỆN CỦA NGÀY MÙNG 8 THÁNG 3. Truyện cực ngắn của
Lao Quangthau .
Trưa nay. Như mọi ngày, Lão đưa con vào lớp
rồi lại ra quán nước quen ngồi làm một chén Trà Nóng. Đang ngồi ngó trời ngó đất thì có hai cô em cũng ở
gần đấy, cũng hay ra quán này uống nước. Họ ngồi xuống gọi hai cốc trà nhạt.
Vừa lúc chị trong ngõ chạy ra nhận một bó hoa có người chuyển đến. Bó hoa đẹp,
chắc hôm nay giá cũng phải đến hai ba
trăm ngàn gì đó. Chị ấy nhăn nhó có vẻ không vui và chê : Tặng hoa gì mà xấu
thế, héo hết cả rồi. Lão và cô chủ quán bảo: Bó hoa đẹp đấy chứ. Nhưng chị ấy
vẫn không vui rồi đi lên nhà. Hai cô mới vào nói : Bọn em thì chẳng bao giờ
được tặng Hoa. Lão mới hỏi : Thế hồi yêu có được tặng không ? Một cô bảo :
Không bao giờ. Rồi cô ấy nói mắt thì hơi rơm rớm : Hơn bốn mươi tuổi rồi mà
chưa bao giờ được chồng tặng Hoa. Lão mới nói trêu: Vậy em cho anh địa chỉ đi,
ngày này sang năm anh tặng Hoa cho em. Mọi người đều cười vui vẻ.
Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2016
BẨY THÁNG MẶN NỒNG ! Phần 2.Truyện ngắn của : Lao Quangthau
BẨY THÁNG MẶN NỒNG ! Phần 2.Truyện ngắn của : Lao Quangthau
Xưởng đồ gỗ mỹ nghệ của nhà Thạch lúc nào cũng đông
khách . Gia đình làm ăn vào loại khá trong làng. Bà Dũng đã tám mươi tư tuổi
rồi nhưng bà vẫn cai quản và nắm quyền thu chi, quyết sách trong nhà. Thạch
mang tiếng là con trưởng, cũng là trưởng họ nhưng lại bị ghẻ lạnh . Bà Dũng chỉ
chăm chút quan tâm đến thằng em dưới Thạch, mặc dù nó chưa có vợ nhưng bà vẫn lo
cho nó có nhà cửa đàng hoàng, lại có riêng một cửa hàng. Thằng Thuận cũng tỏ ra
coi thường Thạch ra mặt. Mang tiếng là em, nhưng nó lúc nào cũng ra vẻ bề trên
với anh nó, không cần ý tứ gì. Thạch cũng mặc kệ không quan tâm đến cái cách
gia đình đối xử với mình. Bà Dũng đang muốn gán ghép Thạch với con bé Hạnh làm
công trong xưởng của gia đình. Nó đã có một đời chồng, hai đứa con trai đều ở
với bố nó. Mới đây nó còn khoe với bà Dũng là nó có một mảnh đất năm mươi mét
vuông. Khiến bà Dũng càng ưng nó hơn. Thạch thì khác; Cậu thấy con bé da ngăm
ngăm đen, cái mặt điêu chác làm sao đó, nhìn không thể vào mắt được, mông với
vú thì cứ chảy xệ xuống nhìn rõ kinh. Bà Dũng cùng mấy đứa em gái của Thạch ra
sức ngọt nhạt hùn vào, mong Thạch ưng thuận lấy con Hạnh cho tiện đôi đường. Cả
nhà đều bảo : Nó biết nghề nhà mình, lại có của ăn của để , con cái không phải
nuôi, tốt quá còn gì !. Thạch chẳng nói năng gì , cứ lờ đi , mặc cho mọi người
nói ra nói vào. Họ nói sau lưng Thạch; Đúng là loại người hâm hâm dở dở, hoàn
cảnh như thế lấy được nó là phúc ba đời rồi.
Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016
TRUYỆN NGẮN VUI ! Của : Lao Quangthau
TRUYỆN NGẮN VUI ! Của : Lao Quangthau
MẤT TIỀN NGU !
Trên chuyến xe
từ đường Biên về . Ba anh em bạn ngồi trên chiếc xe bốn chỗ hiệu Toyota bon bon qua Đồng
Bành thì nhìn thấy một cô gái ăn mặc ra vẻ thư sinh tay xách chiếc ba lô. Chiếc
áo trắng đơn giản nhưng ôm chiết eo vừa khít, chiếc váy mầu xanh thẫm dài qua
đầu gối một chút.Cô gái cao ráo, da trắng nhìn từ xa đã thấy vào mắt rồi. A lái
xe quay xuống dưới bảo B và C : Này mấy cậu
cho cô em lên cho vui vẻ nhé. B và C đồng thanh : Ô zê . Thế là xe tấp
vào dệ đường . Ba anh đồng thanh : Cô em về đâu đấy ? Cô gái cười e ấp,
mắt ánh lên vẻ tinh nghịch, cô trả lời :
Dạ em về trường …Ở Hà Nội ạ. Các anh cho em đi nhờ với ạ!. Anh A vội bỏ lái xuống mở cửa trên. Anh B , Anh C
nhanh tay hơn mở cửa dưới đỡ ba lô của em gái rồi bảo em ngồi vào giữa ghế. Anh
B còn ga lăng đỡ tay trên đầu cô gái sợ em nó bị cộc đầu vào thành xe . Anh A
tiu nghỉu lên xe nổ máy chạy.
Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016
BẨY THÁNG MẶN NỒNG ! Phần 1. Truyện ngắn của Lao Quangthau
BẨY THÁNG MẶN NỒNG ! Phần 1. Truyện ngắn của Lao
Quangthau
Nương nước
mắt lại tuôn rơi, từng giọt thi nhau rơi xuống chân bà khách đang làm móng. Bà
chị khách quen thấy vậy liền hỏi : Nương . Mày làm sao mà khóc lóc dữ vậy? Nương dừng tay ngẩng lên cười
gượng gạo với chị khách quen, mặt vẫn ướt mèm. Cô trả lời : Dạ , không có gì
đâu chị. Nói rồi cô lại cắm mặt xuống làm móng tiếp cho khách. Người khách nhìn
cảnh đó mà thấy vừa thương vừa tội nghiệp cho Nương. Chị tặc lưỡi lắc đầu nghĩ trong
bụng; Chắc lại chuyện tình ái vớ vẩn thôi, bọn này đứa nào chẳng thế. Rồi chị
ngả lưng, mắt lim dim mặc cho Nương muốn làm sao thì làm. Thỉnh thoảng những
tiếng nấc nhẹ làm bà chị lại giật mình nhìn Nương đầy thương cảm. Còn Nương ;
Cô cứ nghĩ đến Thạch đang chịu đựng trong trại điên của Thành Phố. Cái hình ảnh
lúc cô vào thăm anh. Anh không nói lời nào mà chỉ nhìn Nương khóc trong tuyệt
vọng. Cứ nghĩ đến đó là Nương lại thấy đau con tim ! Thương Thạch mà không biết
phải làm sao . Rồi Nương nhớ những ái ân cuồng quay với Thạch . Với đời chồng
trước ; cuộc sống tình dục èo uột chẳng ra làm sao. Mang tiếng vợ chồng trẻ mà
có khi cả tháng Nương chẳng được cái nào. Nỗi thèm khát lúc nào cũng làm Nương
muốn phát điên , phát cuồng. Khi chồng Nương chết vì bệnh tim thì lại đến những
cuộc tình vội vã thoáng qua, nó chỉ giải quyết sinh lý cho Nương khỏi bức bách
, chứ không thể làm cô lên đỉnh như Thạch được. Nghĩ đến đó là cô lại nóng ran
người, sự râm ran lại đang tập trung về những chỗ nhậy cảm với cảm giác đầy
thèm muốn. Nước mắt vẫn rơi lã chã. Nương nghĩ trong lòng ; Thạch giờ này đang
trong trại điên, liệu đã thành thằng điên chưa ? Hay đang thèm khát ái ân như
cô lúc này.
Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016
BIẾT LÀM THƠ SẼ : NHỊN ĐÁI TỐT, THẬN KHỎE !. Lao Quangthau
BIẾT LÀM THƠ SẼ : NHỊN ĐÁI TỐT, THẬN KHỎE !
Ngày hôm qua
là Tết Nguyên Tiêu. Tại Văn Miếu Quốc Tử Giám ; Các nhà Thơ, người tham quan nô
nức chen chúc nhau để xem ngày thơ nó thế nào. Nam phụ lão ấu đủ cả, trời hơi
se lạnh nhưng trong khuôn viên thì ngột ngạt , toàn mùi người. cùng sự chen
chúc đến khó thở. Chứng tỏ dân mình rất thích thơ. Và toàn dân làm thơ là đúng.
Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016
MÙA CỦA ĐÀN BÀ ! Phần kết. Truyện ngắn của Lao Quangthau.
MÙA CỦA ĐÀN BÀ !
Phần kết. Truyện ngắn của Lao Quangthau.
Được mấy hôm,
Lệ Hằng không chịu được sự quan tâm chăm sóc thái quá trên điện thoại, không
cưỡng được những hình ảnh cơ bắp cuồn cuộn của Đạt gửi cho cô. Cô nhận lởi đi
uống Cà Phê cùng cậu ta. Đạt chọn một quán có không gian rộng rãi, có hồ nước
nhỏ ở giữa quán, các sàn được nối bởi những chiếc cầu gỗ hoặc tre rất thơ mộng.
Lệ Hằng đến nơi đã thấy Đạt ngồi ở đó rồi, Mắt cậu sáng lên, ánh những tia vui
mừng nhình Lệ Hằng, cậu kéo ghế cho cô ngồi. Hai người ngồi nói chuyện với nhau
cứ như đã thân nhau từ lâu. Đạt cầm bàn tay của Lệ Hằng, cô lưỡng lự định rút
tay lại rồi lại thôi, cứ để bàn tay thô
ráp ấm nóng mân mê lòng bàn tay mình. Lệ Hằng như được truyền hơi ấm sang , người cô nóng dần lên, khiến cô
bối rồi rút tay lại vờ như sửa lại mái tóc. Đạt cứ đắm đuối nhìn rồi nói : Em
đẹp lắm. Anh phải lòng em từ cái nhìn đầu tiên. Lệ hằng nhìn vào mắt Đạt nói :
Anh sạo rồi, em là gái già đã có chồng, anh là trai tân thiếu gì gái đẹp theo,
anh tán tỉnh em làm gì ?. Đạt đặt tay lên đùi cô rồi nói : Anh thích em thật
lòng mà. Lúc nào cũng nghĩ đến em. Từ hôm vào đây mất ngủ vì nhớ em đấy. Lệ Hằng
biết cậu ta tán tỉnh mình , nhưng trong lòng vẫn lấy làm thích thú.
Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016
MÙA CỦA ĐÀN BÀ ! Truyện ngắn của ; Lão Quangthau. Phần 6.
MÙA CỦA ĐÀN BÀ ! Truyện ngắn của ; Lão Quangthau. Phần 6.
Các cụ vẫn nói
: Buồn ngủ lại gặp chiếu manh. Mịch đang bối rối chưa biết làm thế nào để ra một sản phẩm nữa , ngõ hầu
thỏa mãn với bố mẹ chồng . Một đứa cháu trai ra đời sẽ làm ông bà ấy yên lòng
hơn. Hôm ra thị trấn ngó nghiêng mấy cửa
hàng bán quần áo thì Mịch nghe thấy một tiếng gọi : Mịch à, em phải không ?
Mịch nghe thấy tiếng nói thân quen như vọng từ một thủa xa xưa. Mịch giật mình
quay lại thì ra là Quân người yêu của cô từ thời cuối cấp hai. Thủa hai đứa bắt
đầu mới biết rung động con tim, Quân
nước da đen, người tầm thước, lúc nào cũng có vẻ nhút nhát , cậu ta ngồi
chung bàn với Mịch, luôn là người chép hộ bài và điều đóm cho Mịch. Chẳng gì
lúc đó Mịch cũng đã phổng phao , nhìn đã ra dáng thiếu nữ. Đôi chũm cau cũng đã
biết vểnh lên khêu gợi, như muốn kéo kênh chiếc áo cánh mỏng khiên phần dưới
thỉnh thoảng hở ra cái rốn sâu hoắm đầy khiêu khích. Chiếc quần lụa hơi cộc ôm
sát đôi mông vừa mới đến độ vun tròn, háng lại rộng. Quân chết mê chết mệt, bởi
mùi hương con gái cứ ám ảnh bên mũi mình, thỉnh thoảng cậu lại được cọ người
vào đôi mông tròn lẳn của Mịch, hay cái tay chạm vô tình vào cặp vú cong vểnh
lên chưa biết mặc áo lót.
Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016
MÙA CỦA ĐÀN BÀ ! Phần 5. Truyện ngắn của ; Lao Quangthau
MÙA CỦA ĐÀN BÀ ! Phần 5. Truyện ngắn của ; Lao
Quangthau
Lệ Hằng lao
vào công việc , không quan tâm đến chồng mình sống ra sao, tuy ở cũng nhà nhưng
khắc thành hai thế giới riêng. Minh hết tiền thì về đòi vợ đưa . Cả ngày ở
ngoài, chỉ lo chơi cờ bạc , bóng bánh, gái gú. Lệ Hằng nghĩ trong bụng ; Vậy
càng tốt cho mình. Mình chỉ cần làm vài năm nữa , tích cóp được tương đối thì
tếch về quê, kệ cha nó muốn làm gì thì làm. Cứ nghĩ đến Minh là cô lại sôi hết
cả máu lên. Phải một lát mới nguôi ngoai lại. Cả vụ tết Lệ Hằng kiếm được một
mớ khá lớn nên việc xây nhà cửa ở quê không phải lo nghĩ, Tùng cứ ới là cô
chuyển tiền ra ngay. Lệ Hằng mở mang nhà xưởng, thuê thêm nhân công nên đã nhàn
nhã hơn. Thấy bọn người làm cứ sểnh một chút là vào mạng, chúng cười nói rồi
chia sẻ với nhau… Làm Lệ Hằng cũng tò mò. Cô cũng nhờ chúng hướng dẫn cho cô
cách vào mạng. Lệ Hằng thấy hào hứng với
thú tiêu khiển mới, bỗng chốc một thế
giới ảo rộng lớn hiện ra, với bao khuôn mặt xa lạ nhưng lúc nào cũng tỏ ra thân
thiện. Lệ Hằng vô tình thấy hình ảnh Hùng ở mục : “Những người bạn có thể
biết”. Một người đàn ông đẹp trai , từng trải rất chỉn chu, tỏ ra hiểu biết và
chin chắn.
Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016
MÙA CỦA ĐÀN BÀ ! Truyện ngắn của Lao Quangthau Phần 4.
MÙA CỦA ĐÀN BÀ ! Truyện ngắn của Lao Quangthau
Phần 4.
Đến tối Mình
đảo về nhà xem có cơm nước gì không. Thấy vợ vẫn nằm co ro ôm bụng ở góc giường
. Minh không hề hỏi một câu chỉ nhìn thoáng qua rồi loay hoay mở tủ lấy tiền.
Lệ Hằng giọng yếu ớt nói với chồng : Anh..Anh làm ơn đưa em vô bệnh viện. Minh
nghe vậy quay lại nhìn vợ đầy tức tối lẫn khó chịu rồi nói : Mặc xác cô, cô
giỏi thì tự đi đi. Nói xong Minh đóng sầm cánh cửa tủ , rồi thoắt cái đã ra
khỏi nhà. Lệ Hằng nghe tiếng bước chân của chồng dồn dập xuống cầu thang rồi xa
dần. Cô tủi thân khóc nắc lên, tay vẫn ép bụng thật chặt để giảm cơn đau. Sáng
hôm sau con bé nhân viên ở quê lên không thấy Lệ Hằng xuống nhà , nó hỏi Minh :
Chị đâu hả anh ? Minh hất đầu chỉ lên gác miệng nói cộc lốc: Trển đó. Con bé
lặt đật đi lên gác , nó thấy Lệ Hằng đang nằm
trong góc giường, người xám ngoét căn phòng bốc mùi rất khó chịu, con bé
lại gần thấy Lệ Hằng đang nằm thoi thóp, nó vỗ vào vai rồi lay lay : Chị Hằng !
Hằng đờ dẫn ngước mắt lên nhìn con bé rồi nói : Em giúp chị với , lấy quần áo
trong tủ cho chị. Con bé lật đật lấy quần áo , rồi dìu Lệ Hằng vào nhà vệ sinh.
Nó giúp cô thay quần áo. Con bé kinh sợ không dám nhìn vào phía dưới đã bốc mùi
của cô chủ. Lệ Hằng nói với con bé : Em đưa chị đi bệnh viện đi. Con bé bảo :
Để em ra biểu anh Minh đưa chị đi nhé. Lệ Hằng lắc đầu nói : Không , ổng không
đưa chị đi đâu, em giúp chị lấy cái túi trong tủ rồi đưa chị xuống nhà .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)